Chương 8
Chương 8/12
Từ khi tới triều Chu, Nỗ Cáp Xích luôn ngồi ở vị trí cao nhất.
Lần này, ta đi cùng y.
Ta bước theo chân y, bước lên bậc thềm cao nhất, ngồi xuống.
Những ánh mắt trong đại điện tán loạn ngờ vực.
Không ai dám nhìn thẳng vào vị tướng nổi hung danh như Nỗ Cáp Xích, tất cả đều dồn mắt vào ta – một nữ nô bị tặng cho Nỗ Cáp Xích.
Ta được Nỗ Cáp Xích dùng hai vạn binh mã đổi lấy, điều này không phải bí mật ở Đại Chu nữa.
Tất cả mọi người đều đang quan sát ta, bao gồm cả Chu Triêu Tự.
Đặt chân vào đại điện, chỉ bằng ánh mắt đầu tiên ta đã phát hiện ra hắn.
Đây là một loại bản năng khắc ghi vào xương tủy, không phải chỉ vài ngày đêm ngắn ngủi là có thể cạo bỏ.
Chu đế vô năng hèn nhát, khi gót sắt kẻ thù đặt lên cửa nhà, ông ta sợ hãi không dám đứng ra, đành lôi phế thái tử bị nhốt ở lãnh cung bao năm ra, yêu cầu hắn chống đỡ và bảo vệ vùng đất đã suy bại này.
Chu Triêu Tự chính là vị ‘vua’ đích thực của hoàng triều Chu thị hiện nay.
Nhưng hắn vẫn như mọi ngày, ngồi ở một góc khiêm tốn, mộc mạc trong bộ y phục xanh nhạt thêu trúc, tóc dài đen nhánh búi cao, trông như một vị mưu sĩ lạnh nhạt túc trí.
Bước vào trong điện, ánh mắt ta thoáng chạm phải ánh nhìn của Chu Triêu Tự trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Hắn nhìn ta, nhìn rất chăm chú, rất nghiêm trang, hệt như những tháng năm trong căn phòng tồi tàn nơi lãnh cung.
Ta từng chìm đắm trong ánh mắt ấy, ảo tưởng đáy mắt kia chỉ chứa ái tình dành cho ta.
Nhưng hắn đã vứt bỏ ta, không do dự dù chỉ một khắc.
Hiện tại hắn nhìn ta, cũng chỉ là nhìn như vậy mà thôi.
Hắn không có bất kì hành động nào, không tiến đến kéo ta lại, cũng sẽ không bội ước muốn giữ ta, càng không đón ta quay về.
Hắn là người dịu dàng nhất, cũng là kẻ m.áu lạnh bậc nhất.
Ánh mắt hắn đảo qua đám trang sức xa lạ trên người ta, những trang sức dành cho tỳ thiếp.
Nỗ Cáp Xích vung tay một cái, ném chén rượu lên mặt bàn, thái độ tùy tiện. Y nhếch mép cười, hỏi đám người bên dưới: “Nhìn chằm chằm vào người của ta như thế, thấy đẹp lắm sao?”
Đại điện tĩnh lặng như tờ, gần như tất cả đều cúi đầu nhìn xuống.
Ta cũng rũ mi mắt, nhặt chén rượu y vừa ném đổ, châm đầy cho y.
Vẫn có một người, mắt không chớp, chăm chú nhìn vào từng động tác của ta.
Nhưng ta không hề nhìn hắn thêm một lần.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Boss Là Nữ Phụ
Tác giả: Mặc Linh
Cập nhật: 14:08 06/04/2026
Trung Khuyển Nam Thần
Tác giả: Tử Thanh Du
Cập nhật: 12:48 09/04/2026
Quét Sạch
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:29 14/04/2026
Có Hẹn Với Chàng Quỷ
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 05:29 13/04/2026
Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:21 06/04/2026