Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 7

Chương 7/12

Người đánh mất ký ức vốn chẳng phải một con người hoàn chỉnh.

Ta không thấy tương lai, không có quá khứ, cũng chẳng có bất kì thân thuộc.

Mở mắt nhìn, chỉ thấy một ta mờ mịt mê mang.

Khi đó, là Chu Triêu Tự đã nâng ta lên.

Hắn từng là trói buộc duy nhất của ta giữa biển thế gian này.

Vì thế, ta ỷ lại hắn, cố túm chặt hắn, yêu hắn.

Hắn là minh chứng duy nhất chứng minh rằng ta đang sống, đang tồn tại.

Nhưng lần này, Nỗ Cáp Xích lại nói với ta, ta có nhà, ta có quá khứ, thậm chí ta còn có sứ mệnh chưa hoàn thành.

Vậy là, ngoài Chu Triêu Tự, ta và thế giới này còn có trói buộc khác.

Nhưng ta vẫn không sao nhớ nổi dù chỉ một chút.

Chỉ là, thâm tâm ta cảm thấy, dường như ta đã không còn chìm nổi lênh đênh.

Ta hỏi Nỗ Cáp Xích: “Làm sao ta có thể tin vào lời ngươi?”

Nỗ Cáp Xích không biện giải thay mình nửa lời, chỉ nói: “Mẫu hoàng của ngài còn đang ở cố quốc chờ ngài, thần dân của ngài cũng đang chờ ngài chiến thắng trở về, biên giới Yến quốc còn đợi ngài đi khai mở.”

Y nói: “Ngài là đế nữ, ngàn vạn thần dân ta chính là bằng chứng.”

Nhưng thực ra không cần đến nhiều bằng chứng như thế, bởi vì toàn thân ta đã chính là bằng chứng.

Trên tay ta có những vết chai dày do luyện võ, ta gi//ết người hết sức lưu loát thản nhiên, ta không cần ai dạy cũng hiểu mỗi chuyện của Chu Triêu Tự, khi ta làm việc, hành vi vừa tự nhiên lại vừa kín đáo, không lưu lại vết tích…

Ngay cả thời điểm mất trí nhớ, thân rơi vào tình cảnh chật vật nhất, ta cũng chưa từng sợ hãi trước cường quyền và sức mạnh.

Thì ra là bởi tự thân ta chính là cường quyền và sức mạnh.

Nửa tháng sau đó, ta không bước ra khỏi nơi này nửa bước.

Ban đêm tập võ, ban ngày học văn, Nỗ Cáp Xích phái những người thầy tốt nhất đến cho ta.

Ta ngấu nghiến hấp thu tri thức hòng bù lại hai năm trống rỗng.

Nỗ Cáp Xích không cho ta một chút thời gian giảm xóc và thích ứng, y muốn ta tận dụng từng chút, vận hết khả năng.

Ban đêm ta luyện võ cùng vài vị cao thủ, ban ngày kéo lê thân thể đầy vết thương nghiên cứu thế cục quân chính những năm qua, còn phải dành thời gian để thảo luận cùng các vị tướng quân và quan văn khác.

Lịch trình đầy quy luật và mệt mỏi khiến ta chẳng rảnh mà nghĩ tới chuyện khác.

Thậm chí ta cũng chẳng có thời gian nghĩ tới Chu Triêu Tự, càng đừng nói đến nhớ nhung.

Buổi tối trước ngày đại quân khởi hành về Yến quốc, Chu đế thiết yến trong điện tiễn đại quân.

Nỗ Cáp Xích muốn đưa ta tới dự.

Trước khi đến, y hỏi ta muốn lấy thân phận nào để xuất hiện tại yến tiệc.

Ta đứng trước gương, nhìn hai bộ đồ mà nữ hầu trình lên.

Trầm mặc thật lâu, ngón tay chỉ về bộ bên trái.

“Chu Triêu Tự đã đích thân đưa ta vào phòng ngươi.” Ta mình mình trong gương, “Vậy hãy lấy thân phận hắn đã chọn cho ta để từ biệt đi.”

Hai bộ đồ, một là bộ đồ gọn ghẽ khoáng đạt của thiếu nữ chưa chồng người Yến, một là bộ đồ dành cho thiếp thất của triều Chu.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Boss Là Nữ Phụ

Boss Là Nữ Phụ

Tác giả: Mặc Linh

Cập nhật: 14:08 06/04/2026
Trung Khuyển Nam Thần

Trung Khuyển Nam Thần

Tác giả: Tử Thanh Du

Cập nhật: 12:48 09/04/2026
Quét Sạch

Quét Sạch

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:29 14/04/2026
Có Hẹn Với Chàng Quỷ

Có Hẹn Với Chàng Quỷ

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:29 13/04/2026
Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc

Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:21 06/04/2026