Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 4

Chương 4/12

Chu Triêu Tự nắm tay ta, coi ta như một món quà, tặng cho vị tướng nước địch kia.

So với những binh phù thành trì, những châu báu hiếm có đang bày trên điện kia, hình như ta cũng không có gì khác chúng.

Ta khóc.

Hiểu ra ý trong lời nói của Chu Triêu Tự là không thể kháng cự, nước mắt ta cứ thế lăn dài.

Đây là lần thứ hai ta khóc vì Chu Triêu Tự.

Trong thiên điện, ta ôm chặt cánh tay Chu Triêu Tự, nơi này chỉ còn ta và hắn.

Ta ngồi trước gương, Chu Triêu Tự đích thân vẽ mày cho ta.

Ta không hiểu, bèn ngửa đầu nhìn hắn, hỏi: “Chẳng phải chàng nói chỉ cần ta nghe lời chàng, chàng sẽ không vứt bỏ ta, không mặc kệ ta sao?”

Ngón tay Chu Triêu Tự vuốt nhẹ qua đuôi mắt ta, ánh mắt hắn nhìn ta không hề thay đổi, hết sức an tĩnh, bình thản.

Trong dĩ vãng, sự an tĩnh này là dịu dàng âu yếm mà hắn dành cho ta.

Nhưng nay, an tĩnh dường như giống lạnh lùng nhiều hơn, lạnh lùng là bởi tâm tình của ta không còn ảnh hưởng tới hắn.

Nước mắt ta rơi như mưa không ngừng, cuối cùng, Chu Triêu Tự buông tay, cúi đầu ghé tới, nói: “Không phải không cần nàng nữa.”

Ngón tay hắn vuốt nhẹ lên gò má ta: “A Ngô, ta sẽ tới đón nàng, nhanh thôi.”

Ta mất ký ức, nhưng ta không mất trí.

Chu Triêu Tự lại muốn lừa gạt ta như lừa gạt một đứa trẻ lên ba.

Ta vươn tay ôm lưng hắn, mặt vùi vào hõm vai, ra sức lắc đầu: “Ta không đi.”

Mở mắt là thấy hắn, ta đã ỷ lại hắn quá nhiều, cho nên ta rất sợ rời xa hắn.

Ta làm mọi chuyện, chỉ để được ở lại bên hắn mà thôi.

Trong cơn hốt hoảng, ta hỏi: “Ta lại làm sai điều gì sao? Những chuyện chàng giao cho ta, chẳng phải ta đều đã làm tốt rồi sao? Người trong danh sách đó, ta đều đã giết hết, người chàng không cho ta đụng tới, ta cũng chưa từng nhìn…”

Những tiếng nấc nghẹn gián đoạn hơi thở, ta lại như lần trước bị hắn nhốt ngoài cửa, vứt bỏ mọi tự tôn, tự khiến mình chật vật khó coi, cầu xin không ngớt.

Hồi lâu sau, giọng nói của Chu Triêu Tự vang lên trên đỉnh đầu ta, cắt đứt những tiếng khóc xin.

Lòng bàn tay hắn áp lên đầu ta, hắn nói: “Nàng rất ngoan, A Ngô.”

Giọng hắn vẫn ôn hòa như thế, nhưng cũng lạnh nhạt dửng dưng như thế, lạnh nhạt đến mức đánh thức cả người trong cuộc.

Hắn không nhấc tay ôm ta.

Đây là lần đầu tiên, khi ta ôm chặt hắn, hắn lại không ôm ta nữa.

Tay hắn đặt lên bả vai ta, nhẹ nhàng đẩy ta ra.

Hắn muốn ta nhìn vào mắt hắn.

“A Ngô, đây là chuyện cuối cùng ta muốn nàng làm cho ta.”

Hắn nói:

“Làm xong chuyện này, chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau nữa.”


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Boss Là Nữ Phụ

Boss Là Nữ Phụ

Tác giả: Mặc Linh

Cập nhật: 14:08 06/04/2026
Trung Khuyển Nam Thần

Trung Khuyển Nam Thần

Tác giả: Tử Thanh Du

Cập nhật: 12:48 09/04/2026
Quét Sạch

Quét Sạch

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:29 14/04/2026
Có Hẹn Với Chàng Quỷ

Có Hẹn Với Chàng Quỷ

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:29 13/04/2026
Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc

Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:21 06/04/2026