Chương 2
Chương 2/12
Ta không thể chịu đựng được khi thấy có người bắt nạt Chu Triêu Tự.
Ta chỉ phục tùng bản năng của thân thể, ta cũng không biết vì sao mình lại có khả năng quả đoán dùng một cây trâm gỗ kết liễu tính mạng của một thái giám.
Ta chỉ không muốn y lại xuất hiện trước mặt Chu Triêu Tự lần nữa mà thôi.
Đêm đó trời đổ mưa tầm tã, ta vẫn ngồi mãi ngoài cửa, gõ không biết mệt.
Có lẽ sấm sét rền vang đã khiến Chu Triêu Tự mềm lòng.
Rốt cuộc, hắn cũng chịu mở cửa, thả ta vào trong.
Cửa vừa mở ra, ta vòng dậy ôm chầm lấy hắn.
Ta vòng tay ôm chặt cổ hắn, như sợ hắn sẽ lại lạnh lùng quay đi.
Hồi lâu sau, hắn nhẹ nhàng nhấc tay, vuốt ve sau gáy ta.
Ta nghe thấy giọng hắn khẽ khàng bên tai.
Hắn nói: “A Ngô, sau này không được tùy tiện giết người nữa.”
Ta vội vàng lắc đầu, còn thề thốt với hắn.
Không biết qua bao lâu sau, hoặc cũng có thể chỉ là một chớp mắt ngắn ngủi, Chu Triêu Tự chậm rãi nói, ngữ điệu nặng nề: “Nàng phải nghe lời ta, ta cho nàng giết ai, nàng mới được phép ra tay.”
“Ta không cho, nàng không được làm.”
Ta nói, ta đã nhớ rồi.
Chu Triêu Tự khe khẽ nở nụ cười trên đỉnh đầu ta, hắn nói: “A Ngô ngoan quá.”
Đó là lần nảy sinh mâu thuẫn duy nhất giữa ta và Chu Triêu Tự trong suốt ba năm, hoặc nói đúng hơn là hắn đơn phương chiến tranh lạnh với ta.
Sau lần đó, ta đã nhận được một bài học.
Mọi chuyện đều phải nghe theo Chu Triêu Tự, hắn nói một, ta không làm hai.
Còn Chu Triêu Tự, sau lần ấy, hắn lại trở về dáng vẻ ôn hòa như cũ.
Giữa chúng ta không nảy sinh tranh chấp nào một lần nữa.
Có điều, càng ngày, Chu Triêu Tự càng bận rộn hơn.
Càng ngày cũng càng có nhiều người dùng các loại phương thức truyền tin vào lãnh cung hơn.
Đồ đưa vào lãnh cung cũng nhiều lên.
Thậm chí, Chu Triêu Tự đã bắt đầu rời khỏi lãnh cung ra ngoài xử lý việc riêng.
Một đêm, Chu Triêu Tự châm tờ thư màu vàng nhạt vào ngọn nến đang cháy, ta nghiêng đầu nhìn hắn.
Giữa quầng sáng lung lay mờ nhạt, Chu Triêu Tự đột nhiên hỏi ta: “A Ngô, nàng có muốn thứ gì không?”
Ta không hiểu ý hắn lắm.
Đêm khuya rồi, ta chỉ nhích người qua, ôm cánh tay hắn, thúc giục hắn đi ngủ: “Chu Triêu Tự, chàng đi ngủ không?”
Tờ thư đã cháy hết, hắn nhẹ nâng cằm ta lên, hôn vào má ta một cái thật nhẹ.
Hắn nói: “Sau này, mọi thứ tốt đẹp nhất thế gian, ta đều sẽ cho A Ngô hết.”
Ta tựa vào người hắn, giương mắt nhìn chăm chú: “Ta không cần thứ tốt gì.”
Ta nói: “Chàng đã là tốt nhất rồi.”
Ta của khi đó, chỉ biết chú tâm, tin cậy Chu Triêu Tự, chỉ biết ỷ lại Chu Triêu Tự, trước sau không có lòng tham, chỉ cần có hắn, lòng đã thấy đủ.
Nhưng hiển nhiên, Chu Triêu Tự không nghĩ như ta.
Thứ hắn mưu đồ, điều hắn theo đuổi, trước nay chưa bao giờ chỉ là những thứ trước mắt.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Boss Là Nữ Phụ
Tác giả: Mặc Linh
Cập nhật: 14:08 06/04/2026
Trung Khuyển Nam Thần
Tác giả: Tử Thanh Du
Cập nhật: 12:48 09/04/2026
Quét Sạch
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:29 14/04/2026
Có Hẹn Với Chàng Quỷ
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 05:29 13/04/2026
Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:21 06/04/2026