Chương 10
Chương 10/12
Con đường về Yến quốc xa xôi dằng dặc.
Quân đội tiến về phía Bắc, quang cảnh dọc đường thong thả chuyển từ sum xuê mướt mát sang tàn bại cằn cỗi.
Dọc đường đi, Nỗ Cáp Xích nhận được một tin.
Chu Sở liên hôn, hai nước liên hợp.
Chu đế mới lên ngôi cưới công chúa nước Sở, Sở vương tặng mười tòa thành trì và đội quân hàng nghìn hàng vạn làm đồ cưới của công chúa.
Khí vận của vương triều Chu thị đã tẫn, cấp bách cần trợ lực từ bên ngoài.
Nước cờ này của triều Chu rất khá đó.
Huống hồ, nghe nói công chúa nước Sở kia từng tuyên bố không phải Chu Triêu Tự thì không cưới, hắn chỉ được lợi, không thiệt chút nào.
Đường xá gập ghềnh quá.
Được tin, ta đột nhiên đổ bệnh, thượng thổ hạ tả, sốt cao nguyên ngày không lùi.
Trong lúc mơ mơ màng màng, ta túm chặt cánh tay Nỗ Cáp Xích: “Bảo quân y, kê cho ta, đơn thuốc phá thai.”
Bào thai trong bụng ta đây, mới chỉ hơn hai tháng.
Nhưng không hiểu sao, nó lại khiến ta cảm thấy mình đã trải qua nửa cuộc đời dằng dặc.
Ta sẽ không quay đầu lại nữa.
Mà bào thai này, chính là ràng buộc duy nhất giữa ta và Chu Triêu Tự.
Ta không muốn giữ nó lại.
Ta quả không hổ là đế nữ, một khi đã nhận định mục tiêu là sẽ không thể cải biến.
Trước đây, khi còn đi theo Chu Triêu Tự, trong thế giới của ta chỉ có hắn, mọi chuyện chỉ vì hắn.
Hắn vứt bỏ ta, ta như mất nửa cái mạng này.
Hôm nay, nếu đã muốn quyết tuyệt với hắn, ta sẽ không do dự thêm nữa.
Cắt đứt đi, triệt triệt để để.
Có lẽ Nỗ Cáp Xích đang ước gì ta bỏ cái thai trong bụng đi, từ đầu đến giờ, y luôn cho rằng đây chỉ là một gánh nặng.
Thuốc rót vào bụng, m.áu chậm rãi chảy khỏi cơ thể, ta nhẹ nhàng nhắm mắt, cảm thụ sinh mạng nhỏ bé kia đang biến mất.
Ta đã từng chờ mong nó đến nhường nào.
Nhưng, chung quy nó sẽ không trở lại nữa.
Có điều, bỏ thai rồi, bệnh trạng của ta vẫn chẳng hề có dấu hiệu biến chuyển tốt đẹp.
Về lại Yến quốc, ta bị bệnh suốt một đường, bệnh đi như kéo tơ, cả ngày lẫn đêm ta lơ mơ trong cơn sốt.
Giữa những cơn mơ màng, nửa tỉnh nửa mê, ta thấy được thật nhiều thứ.
Thấy được ta của năm 8 tuổi, lần đầu nhấc cây đại đao bằng huyền thiết 50 cân.
Thấy ta của năm 10 tuổi bị bắt đi, rồi tự tay giết người, tự mình thoát ra.
Thấy ta của năm 12 tuổi, lần đầu đeo miện vào triều.
Thấy ta của năm 14 tuổi, chỉ vào địa đồ nói với mưu sĩ thân tín bên cạnh, nước Chu mưa nhiều ấm áp, thích hợp an cư, chúng ta sớm muộn gì cũng phải mở rộng bản đồ về phía ấy.
Thấy ta của năm 16 tuổi, nói với mẫu hoàng rằng, ta không muốn làm chim tước trong lồng, ta chỉ muốn làm chim ưng trên trời.
Thấy ta của năm 17 tuổi, lĩnh ám vệ tới nước Chu điều tra, lại bị gián điệp theo ta mười năm ám hại, hốt hoảng chạy trốn, triệt để quên mình là ai.
17 tuổi là lần đầu nếm thất bại của ta.
Thua dưới tay gián điệp, đồng thời còn thua vào tay Chu Triêu Tự.
Cơn sốt hành hạ ta, nhưng cơn sốt này cũng giúp ta nhớ lại tất cả.
Ta nhớ ra ta là ai, nhớ ra mẫu hoàng của ta.
Nhớ lại quốc tình đặc thù của nước Yến.
Yến không như Chu, Chu chú trọng nam tôn nữ ti, nữ không nhập sĩ không vào triều.
Nhưng Yến chú trọng người tài được trọng dụng, mấy trăm năm qua, vị trí tối thượng có một nửa thuộc về các nữ hoàng.
Mẫu hoàng của ta cùng phụ thân chỉ có mình ta.
Ta, là đế nữ duy nhất của vương triều Đại Yến hiện nay.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Boss Là Nữ Phụ
Tác giả: Mặc Linh
Cập nhật: 14:08 06/04/2026
Trung Khuyển Nam Thần
Tác giả: Tử Thanh Du
Cập nhật: 12:48 09/04/2026
Quét Sạch
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:29 14/04/2026
Có Hẹn Với Chàng Quỷ
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 05:29 13/04/2026
Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:21 06/04/2026