Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 11

Chương 11/13

Tin nhắn chú út gửi đến là:

[Tiêu Tiêu, đại diện pháp luật của Công ty Tìm kiếm An Tâm, chính là bạn trai cháu – Lương Tuyên.]

Sau khi rời khỏi Công ty Tìm kiếm An Tâm, ngay đêm đó tôi đã gặp ác mộng.

Tôi bừng tỉnh khỏi giấc mơ, mồ hôi đầm đìa.

Những cô gái bị kiểm soát, "bị mất tích" đó, người đàn bà bị giam cầm thường xuyên xuất hiện trong giấc mơ gần đây của tôi...

Tôi nhắm mắt lại, nhẹ nhàng thở hắt ra một hơi.

Lúc trở về tối nay, tôi đã gửi tin nhắn cho bạn trai Lương Tuyên, hỏi anh ta ngày mai có rảnh không, hiếm khi tôi được nghỉ phép nên muốn đi mua sắm.

Nhưng, ngày mai là ngày làm việc, sao Lương Tuyên có thể rảnh được?

Theo tôi biết, Lương Tuyên vẫn đang làm việc tại một công ty, tôi thậm chí đã từng đến thăm anh ta.

Diễn kịch thật sự rất ra ngô ra khoai.

Không ngoài dự đoán, Lương Tuyên hồi đáp: [Tiêu Tiêu, ngày mai anh phải đi làm, hay là tối anh bù cho em bằng việc đi mua sắm nhé?]

Tôi mỉm cười, trả lời một câu: [Được, vậy để lúc đó tính sau.]

Điều anh ta không biết là, ngày mai tôi không hề đi mua sắm, mà chỉ muốn xem anh ta có ở nhà hay không.

Bởi vì tôi quyết định sẽ đến nhà Lương Tuyên một chuyến nữa.

Mang theo găng tay trong suốt, phong bì giấy thoáng khí và tăm bông.

Dựa trên nội dung trò chuyện gần đây, bố của Lương Tuyên đi công tác rồi, phải vài ngày nữa mới về, còn Lương Niệm thời điểm này chắc cũng không có ở nhà.

Còn về mật khẩu cửa nhà Lương Tuyên...

Ngày Lương Niệm trở về, khi cô ta nhập mật khẩu, dù tôi đang quay lưng lại nhưng điện thoại đã mở sẵn camera.

Vì vậy, tôi đã ghi lại rõ ràng mật khẩu cửa nhà Lương Tuyên.

Chỉ là khi tôi thuận lợi nhập mật khẩu và mở được cửa lớn ra, tôi lại nghe thấy rõ mồn một giọng nói của Lương Tuyên!

May mà lúc mở cửa tôi đã để tâm, động tác cực kỳ nhẹ nhàng, sau khi vào nhà, khoảng cách từ huyền quan đến phòng ngủ có một đoạn, tôi chỉ có thể cẩn thận nấp sau tấm rèm cửa ở phòng khách.

Rèm cửa rất dày, nhưng tôi có thể nghe thấy tiếng thở và nhịp tim của chính mình.

Trong lòng, tôi không ngừng nghĩ, nếu bị Lương Tuyên phát hiện...

Nếu chỉ có một mình Lương Tuyên, tôi có thể giải quyết được. Tôi bình tĩnh suy tính.

Lương Tuyên chưa từng học võ, trước đây tôi còn thường xuyên đốc thúc anh ta vận động, chỉ là Lương Tuyên luôn lấy lý do sức khỏe không tốt để từ chối.

Thế nhưng...

Tôi phát hiện, ngoài giọng nói của Lương Tuyên ngày càng gần, còn có một giọng đàn bà đồng thời vang lên.

"Tôi nói này ông chủ, trên điện thoại anh vẫn dùng ảnh bạn gái làm hình nền, bạn gái anh có biết sau lưng anh có nhiều tình nhân thế không?"

Giọng nữ khẽ cười.

Giọng nam rất quen thuộc, là giọng của Lương Tuyên: "Tình nhân? Các người chỉ muốn giao dịch với tôi, cô tưởng tôi không biết sao? Lưu Oánh, lần trước cô muốn bỏ trốn, suýt chút nữa bị đánh chết đi sống lại, vẫn là tôi cứu cô đấy."

"Ông chủ Lương, anh đối với bố mình cũng chẳng tôn trọng mấy nhỉ? Anh cứu tôi, thật sự chỉ vì thân xác tôi thôi sao?"

"Lưu Oánh... quản cho tốt chính mình đi, nếu có lần sau, tôi sẽ không ra tay cứu cô nữa đâu."

"Hai cha con các người, nói cho cùng, chẳng qua là coi chúng tôi như món đồ chơi. Bố anh không phải thứ tốt lành gì, anh cũng thế." Người đàn bà vừa cười vừa nói.

Tiếng ma sát của quần áo.

"Cho nên tôi mới cứu cô mà." Lương Tuyên dường như cũng cười theo.

"Anh không sợ bị bạn gái phát hiện à?"

"Cô ấy? Sao cô ấy biết được? Tôi đã lắp camera cho cô bạn gái thân yêu của mình rồi." Lương Tuyên đi ra phòng khách, đắc ý nói, "Mọi cử động của cô ấy, tôi đều biết hết."

Ngay lúc này, một giọng nói quen thuộc nữa lại vang lên: "Anh, sao hai người vẫn chưa ra ngoài à? Bố về rồi, đang tìm anh đấy."

Là Lương Niệm.

Giọng nữ lạ nói: "Trong nhà tối chết đi được, để tôi kéo rèm ra."

Tiếng bước chân ngày càng gần.

Tôi không ngờ cô ta lại đi về phía này.

Một chọi ba, tôi có thể thắng không?

Tôi nuốt nước bọt một cái.

Đôi bàn tay đó từ từ tiến gần đến phía trên đầu tôi.

Cô ta chạm vào rèm cửa rồi.

Lớp rèm voan mỏng nhất ở ngoài cùng được kéo ra…

Người đàn bà này, cứ thế đối diện với đôi mắt tôi.

Kinh ngạc, sững sờ...

Những cảm xúc phức tạp lướt qua đôi mắt cô ta.

Còn tôi nhìn chằm chằm vào cô ta, bất động.

Người đàn bà trước mặt, trông hơi quen mắt.

Giống ai nhỉ?

Cô ta sững người vài giây, thu lại tầm mắt khỏi mặt tôi, nằm ngoài dự liệu của tôi, người đàn bà ấy khép chặt rèm cửa lại, sau đó quay người đi.

Cứ như thể không nhìn thấy tôi vậy.

Lương Tuyên gọi cô ta: "Lưu Oánh, sao không kéo rèm?"

"Giữa ban ngày ban mặt, bị người trong khu chung cư nhìn thấy lại nói ra nói vào không rõ ràng." Người đàn bà tên "Lưu Oánh" thản nhiên đáp, "Hơn nữa, danh tiếng nhà các người vốn dĩ cũng chẳng tốt đẹp gì."

Tôi nghe thấy Lương Niệm cười nhạo một tiếng: "Đúng thật, anh à, toàn là chuyện tốt do anh với bố làm ra cả. Đúng rồi, trước khi đi phải cho mụ điên kia chút gì đó để ăn đi, sáng nay chưa cho mụ ăn cơm đâu, đừng để mụ chết đói."

"Rắc rối." Lương Tuyên lạnh lùng nói, "Lưu Oánh, cô đi đưa cơm cho bà ta đi. Tôi chẳng muốn nhìn thấy bà ta tí nào. Chìa khóa đây…"

Lương Niệm phụ họa: "Mụ điên không người thân, chỉ thích nói nhảm, làm em tối nào cũng gặp ác mộng."

Lương Tuyên cười lạnh, mỉa mai cô ta: "Hơn mười năm rồi, chẳng phải mỗi ngày mày vẫn ngủ say như lợn đó sao?"

"Lương Tuyên, anh có ý gì?"

Hai người họ bắt đầu cãi vã, hoàn toàn khác với vẻ anh em thuận hòa khi thể hiện trước mặt tôi.

Lưu Oánh vào trong đưa cơm, một lúc sau bước ra, tôi xuyên qua kẽ rèm, lờ mờ nhìn thấy cô ta ra vẻ vô ý ném chìa khóa lên ghế sofa, lại nói với hai anh em đang cãi nhau: "Được rồi, đi thôi đi thôi, đừng cãi nữa."

Ba người họ vừa nói vừa đi ra ngoài.

Tôi đột nhiên nhớ lại lời cảnh sát trẻ họ Lưu đã nói với mình.

Cảnh sát Tiểu Lưu họ Lưu, mà Lưu Oánh cũng họ Lưu.

Vậy người chị gái mà cảnh sát Tiểu Lưu nói vẫn không quên truyền tin tức ra ngoài trong lúc mất tích, chẳng lẽ chính là cô ấy?

Tim tôi không kìm được mà run lên dữ dội.

Nếu không gặp phải chuyện này, dựa vào tính cách thông minh, kiên cường như Lưu Oánh, e rằng cô ấy đã tỏa sáng rực rỡ trong lĩnh vực của mình từ lâu rồi.

Nhưng bây giờ...

Đúng như cô ấy nói, chỉ là món đồ chơi của gia đình này mà thôi!

Gia đình này, nhìn bề ngoài thì văn nhã lịch sự, khiêm tốn lễ độ, nhưng ẩn giấu phía sau lại là bộ mặt tàn ác, tanh máu khiến người ta phẫn nộ.

Tôi run rẩy cầm lấy chiếc chìa khóa mà Lưu Oánh cố tình để lại trên ghế sofa, mở cánh cửa phòng chứa đồ đã bị khóa lại, theo phương pháp lần trước, một lần nữa tiến vào căn phòng đó.

Trong khoảnh khắc cánh cửa mở ra, tôi ngỡ như mình vừa rời khỏi địa ngục tăm tối này để đến một địa ngục khác.

Hôm nay, căn phòng nhỏ hẹp này ngay cả rèm cửa cũng không được kéo ra.

Tôi bật đèn pin, chỉ nghe thấy một tiếng hét khàn đặc hoảng loạn cùng tiếng bát bị đập vỡ, trong quầng sáng, người đàn bà bị giam cầm sợ hãi lùi về phía sau.

Thức ăn vương vãi từ bát cơm cứ thế dính trên tay, trên chân bà ấy.

Cùng lúc đó, một mùi hương lờ mờ thoảng trong không trung.

Người đàn bà này bị dọa đến mức đại tiểu tiện mất tự chủ.

Bà ấy vẫn mặc bộ quần áo của ngày hôm đó, cúi gầm đầu, run rẩy cầm cập.

Nước mắt tôi không tự chủ được mà rơi xuống.

Vừa rồi Lương Niệm nói gì?

"Mụ điên không người thân?"

Nhưng... làm sao có thể có người không cha không mẹ? Trên đời này có ai lại không cha không mẹ cơ chứ?

Tôi tức giận đến mức toàn thân run rẩy, những giọt lệ lăn dài trên gò má.

Nhưng tôi không quên mục đích của chuyến đi này.

Tôi đeo găng tay, thận trọng tiến gần đến người đàn bà đang cực kỳ sợ hãi này, sau đó nhẹ nhàng nhặt vài sợi tóc trên áo bà ấy bỏ vào phong bì giấy thoáng khí, lại dùng tăm bông khẽ quẹt qua những vết thương lộ ra trên cơ thể bà ấy, bỏ chiếc tăm bông đã dính máu này vào trong phong bì.

Dùng những thứ này, tôi muốn tìm lại người thân cho bà ấy.

"Bà đừng sợ." Tôi tháo găng tay, cẩn thận nắm lấy bàn tay đang không ngừng run rẩy của bà ấy, muốn dùng lòng bàn tay ấm áp sưởi ấm cơ thể lạnh lẽo của bà ấy dù chỉ một chút.

Không hiểu sao, bà ấy không còn la hét nữa.

Cùng lúc đó, tôi nhìn thấy trên khuôn mặt người đàn bà, đột nhiên cũng rơi xuống những giọt nước mắt lã chã.

"Con sẽ sớm đưa bà ra ngoài thôi.”

"Con sẽ giúp bà tìm lại người thân. Bà sẽ không bị nhốt ở đây nữa đâu…”

"Bà yên tâm đi."


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Điện Hạ Kiêu Kỳ

Điện Hạ Kiêu Kỳ

Tác giả: Thập Lưỡng Tương Tư

Cập nhật: 02:34 04/05/2026
Sống Lại Báo Thù Tẩu Tẩu

Sống Lại Báo Thù Tẩu Tẩu

Tác giả: Giang Thảo Thảo

Cập nhật: 15:56 04/04/2026
Tri Ý

Tri Ý

Tác giả: Cửu Kim

Cập nhật: 06:00 03/05/2026
Gia Đình Dẫn Tôi "Nằm Thẳng" Sống Qua Tận Thế

Gia Đình Dẫn Tôi "Nằm Thẳng" Sống Qua Tận Thế

Tác giả: Tiểu Ngư Nhi

Cập nhật: 06:14 03/05/2026
Bất Ngờ Nhận Được Tin Nhắn Của Anh Trai Sau Hai Năm Mất Tích

Bất Ngờ Nhận Được Tin Nhắn Của Anh Trai Sau Hai Năm Mất Tích

Tác giả: Phong Phong

Cập nhật: 12:29 02/05/2026