Chương 7
Chương 7/7
Tôi phóng đi nhanh nhất có thể, đạp xe về trước mặt Thẩm Hàn Xuyên, đỡ anh ngồi lên yên sau.
Anh tự nhiên ôm lấy eo tôi, cọ cọ mặt vào lưng tôi.
“Vợ ơi.”
Khóe môi tôi cong mãi không hạ xuống:
“Ừ, về nhà với vợ nào.”
Thẩm Hàn Xuyên rất ngoan, suốt dọc đường ngồi im không quậy phá.
Gió nhẹ lướt qua tóc chúng tôi, mát rượi.
Cảm giác thật yên bình.
Về đến nhà, tôi dừng xe, đỡ Thẩm Hàn Xuyên xuống.
Tôi sống một mình, nhà chỉ có một phòng.
Tôi đặt anh nằm xuống giường, cởi giày cho anh.
Rồi lấy khăn mặt mới giúp anh lau mặt.
Chính lúc đó, Thẩm Hàn Xuyên bắt đầu không yên phận nữa.
“Ngoan, đừng cử động lung tung.”
Vừa dứt lời, cảnh tượng trước mắt khiến tôi chết sững tại chỗ.
Thẩm Hàn Xuyên kéo áo lên:
“Nóng quá.”
Anh… anh cởi áo luôn rồi!
Tôi thấy rõ ràng cơ bụng tám múi của anh, từng múi săn chắc, đường nét rõ ràng.
Tôi nuốt nước bọt ừng ực, đời này lần đầu tận mắt thấy cơ bụng thật!
Thẩm Hàn Xuyên chớp mắt ngây thơ, còn đưa tay lau mũi tôi.
“Vợ, sao mũi em chảy máu rồi?”
Tôi hoảng hốt quay mặt đi, đưa tay quẹt mũi, nhìn thấy vệt đỏ trong lòng bàn tay.
Quá nhục! Hà Thính Vãn, mày còn là con gái không?
Mê trai tới mức này à?
Thôi được rồi, công nhận là cơ bụng anh quá đỉnh…
Tôi vội lau sạch máu mũi, mặt đỏ như gấc chín.
Cười gượng gạo:
“Ha ha… chắc do thời tiết hanh khô quá ấy mà.”
“Anh mau nằm xuống đi, em lau mặt xong còn phải nấu canh giải rượu nữa.”
Xong xuôi, tôi và Thẩm Hàn Xuyên cùng nằm trên giường.
Anh ôm tôi từ phía sau, giọng dính chặt lấy tôi:
“Vợ ơi… vợ ơi…”
Lúc nào cũng gọi, như thể tôi mà rời khỏi là anh biến mất vậy.
Đúng là kiểu cún con dính người.
Tôi xoa đầu Thẩm Hàn Xuyên. Cảm giác mềm mềm, sờ thích thật.
“Vợ đây.”
Tôi xoay người lại nhìn anh:
“Thẩm Hàn Xuyên, cái vẻ lạnh lùng kia là lớp vỏ bọc của anh đúng không? Bên trong anh thực ra rất yếu mềm, cần người bảo vệ, cũng sợ bị bỏ rơi.”
Thẩm Hàn Xuyên cọ mặt vào tay tôi:
“Ừ, cần vợ bảo vệ.”
“Em sẽ bảo vệ anh, cục cưng. Em sẽ không bỏ anh đâu. Trước kia là em sai.”
“Tha lỗi cho vợ nhé?”
“Ngủ đi, đầu còn đau không?”
“Ừm.”
Sáng hôm sau tỉnh dậy, vòng tay tôi trống không. Thẩm Hàn Xuyên đâu rồi?
Tôi xuống giường, đi dép vào.
Trong đầu nghĩ:
Không lẽ tỉnh dậy nhớ ra chuyện tối qua rồi thấy xấu hổ quá không dám gặp tôi?
Tôi ra đến phòng khách, đụng ngay Thẩm Hàn Xuyên vừa mua bữa sáng về.
Anh đặt túi đồ ăn lên bàn.
Thái độ bình thản thế kia… không lẽ quên sạch chuyện đêm qua rồi?
Tôi chợt nảy ra một ý. Nếu cho anh xem video tối qua thì phản ứng sẽ ra sao?
Tôi rút điện thoại ra, còn chưa kịp mở thì đã bị anh ôm lấy.
Thẩm Hàn Xuyên dụi đầu vào cổ tôi:
“Vợ ơi, anh mua đồ ăn sáng rồi.”
Anh hoàn toàn buông bỏ đề phòng, phơi bày hết thảy trước tôi.
Thấy tôi không trả lời, ánh mắt anh dần tối xuống.
Anh buông tôi ra, quay lưng định bước đi.
Tôi kéo tay anh lại, mỉm cười:
“Cục cưng giỏi lắm.”
Thẩm Hàn Xuyên lại vui vẻ ôm lấy tôi.
Nhỏ giọng hỏi:
“Vậy… mình là một đôi rồi phải không, vợ ơi?”
Tôi nói:
“Anh gọi em là vợ, không phải thì là gì?”
Thẩm Hàn Xuyên nhướn mày:
“Vậy nếu người khác gọi em là vợ, em cũng sẽ quen họ sao?”
Tôi cười, hôn nhẹ lên môi anh:
“Chỉ khi anh gọi thì mới có hiệu lực.”
Thẩm Hàn Xuyên hài lòng đáp trả một nụ hôn khác.
Chuyện tôi và Thẩm Hàn Xuyên thành đôi lan khắp trường.
Ai cũng sốc vì anh tối qua dính tôi như sam, hoàn toàn khác với hình tượng lạnh lùng thường ngày.
Vừa tới cổng trường, cả đám bạn học xúm lại gọi tôi là chị dâu, trong đó có mấy người từng “bắt nạt” anh.
Xem ra tôi hiểu lầm rồi. Làm gì có ai dám bắt nạt anh chứ.
Thẩm Hàn Xuyên hất bọn họ đi, mặt không chút biểu cảm, lạnh lùng phun một chữ:
“Cút.”
Cả đám co giò chạy mất.
Anh quay sang ôm tôi, giọng dịu xuống:
“Vợ ơi.”
Ghen rồi.
Tôi xoa đầu anh, nhịn không được cười:
“Được rồi, em chỉ nhìn mỗi anh thôi.”
Thì ra, anh chỉ lạnh lùng với người khác, còn với tôi thì khác biệt hoàn toàn.
Trình Hoài An đứng chắn trước mặt tôi, tôi chẳng buồn liếc anh ta một cái. Nhà tôi có một ông hoàng ghen tuông rồi.
Thẩm Hàn Xuyên bước vào lớp, tôi lại nhìn anh bằng ánh mắt long lanh, mong anh lần này sẽ ăn bánh mì tôi mang.
“Em kiên định lắm đó.”
Trình Hoài An cúi đầu rời đi:
“Rõ ràng là tôi phát hiện ra cậu trước mà…”
Về sau, hệ thống cứ xoay vòng vòng quanh tôi, kiêu ngạo nói:
“Xong việc rồi! Chúc hai người hạnh phúc!”
Tôi nghiêm túc cảm ơn:
“Cảm ơn cậu.”
Hệ thống quay lưng phất tay:
“Thôi, tôi đi làm nhiệm vụ ở thế giới khác đây.”
“Ê hệ thống, tôi còn chưa biết tên cậu mà.”
“Ôn Như Ngọc.”
— Toàn văn hoàn —
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Boss Là Nữ Phụ
Tác giả: Mặc Linh
Cập nhật: 14:08 06/04/2026
Trung Khuyển Nam Thần
Tác giả: Tử Thanh Du
Cập nhật: 12:48 09/04/2026
Quét Sạch
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:29 14/04/2026
Có Hẹn Với Chàng Quỷ
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 05:29 13/04/2026
Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:21 06/04/2026