Chương 6
Chương 6/7
Trình Hoài An đáp:
“Có.”
Rồi cậu ta đột ngột đứng dậy, khiến tôi giật mình.
Gì đây, định tỏ tình với nữ chính rồi sao?
Tỏ tình với nữ chính mà sao ánh mắt cậu ta cứ nhìn tôi vậy?!
Cậu ấy quay về phía tôi, vành tai ửng đỏ:
“Hà Thính Vãn, tớ thích cậu.”
Cả phòng lập tức đổ dồn ánh nhìn về phía tôi, đầu tôi như nổ tung.
Tôi hỏi hệ thống:
“Cái kịch bản mấy người nói có thật không đấy?”
Hệ thống cuống cuồng:
“Cái này… sao lại loạn thế này rồi?!”
Có người thì thầm:
“Sao hot boy lại thích con bé đó vậy chứ?”
“Đúng rồi đấy, người xinh hơn nó đầy ra kia mà.”
Tôi vội vàng đánh trống lảng:
“Hay mình chơi vòng tiếp theo đi?”
Ly rượu trên bàn lại xoay một vòng, lần này dừng lại trước mặt Tạ Thanh Thanh.
Câu hỏi càng thêm cay:
“Hoa khôi ơi, cậu có thích anh Thẩm không?”
Tạ Thanh Thanh đỏ mặt tới mức như chảy máu mũi:
“Ừm.”
Cô ấy nhìn thẳng vào Thẩm Hàn Xuyên, trịnh trọng nói:
“Tớ thích cậu.”
Cả phòng hét ầm:
“Aaaa, couple tui mê sắp thành rồi!”
“Hai người này đẹp đôi ghê, nghe nói còn là thanh mai trúc mã nữa đó!”
“Hẹn hò đi! Hẹn hò đi! Hẹn hò đi!”
Thẩm Hàn Xuyên cụp mắt, mân mê ly rượu trong tay. Tim tôi cũng không hiểu vì sao đập nhanh hơn hẳn.
Anh nhìn về phía tôi:
“Tôi có người thích rồi.”
Cả phòng đồng thanh “Hả!”, rồi thở dài tiếc nuối.
Có người tò mò hỏi:
“Là ai vậy?”
Một bạn nam nhanh chóng phá tan bầu không khí:
“Thôi thôi, chơi tiếp đi, chơi tiếp đi!”
Cả đám lại quay về với trò chơi, còn Thẩm Hàn Xuyên thì nốc sạch ly rượu trong tay.
Tôi còn đang định mở miệng khuyên anh đừng uống nữa thì cái ly lại quay trúng tôi.
Vẫn là câu hỏi cũ.
Hệ thống cười khùng khục:
“Cơ hội tới rồi, mau nhân cơ hội tỏ tình với Trình Hoài An!”
Tôi: …
Tôi thấy từ đầu đến giờ, hình như chỉ có mình tôi là chịu khó đi theo kịch bản, dù phía trước có hơi trật một chút…
Tôi hít sâu một hơi, vừa định đứng dậy tỏ tình thì…
Thẩm Hàn Xuyên chôn mặt vào hõm cổ tôi.
Căn phòng vốn đang ồn ào, bỗng chốc lặng ngắt như tờ.
Anh nắm chặt tay phải tôi, vành mắt đỏ hoe, giọng khàn khàn:
“Vợ không cần anh nữa hả?”
Tôi mở to mắt, mặt đỏ bừng, cuống cuồng lấy tay bịt miệng anh lại.
Trong phòng nhiều người như thế, tôi sợ anh lại lỡ mồm nói mấy câu hổ báo.
Tôi cúi xuống nhìn Thẩm Hàn Xuyên đang cuộn tròn trong lòng mình, bộ dạng tội nghiệp ướt nhẹp đôi mắt.
Khoảnh khắc đó, tôi chỉ muốn hét lên:
Mẹ kiếp cái kịch bản khỉ gì đó, chị đây không chơi nữa!
Ai mà chịu nổi chứ!
Tôi nói với hệ thống:
“Người ta đều có máu có thịt, cứ ép sống theo kịch bản thì chỉ là cái máy thôi.”
Hệ thống nhìn chúng tôi chằm chằm, im lặng một lúc mới lên tiếng:
“Hai người là thật lòng. Tôi là tai nạn.”
“Nên tôi sẽ báo với cấp trên, xin cho cô một con đường sống.”
Tôi ngẩn người:
“Lần đầu thấy cậu biết điều như vậy đấy.”
Hệ thống hừ lạnh:
“Còn nhiều cái cậu không biết lắm. Chờ tin tốt đi.”
Cả đám há hốc mồm, mắt tròn như cái chén, miệng há thành hình chữ O.
Lắp bắp hỏi:
“Anh, anh Thẩm… lúc nãy gọi Hà Thính Vãn là vợ sao?!”
Tạ Thanh Thanh trừng mắt nhìn tôi đầy hằn học, trong mắt tràn ngập ghen ghét.
Trình Hoài An đứng cạnh cũng trầm hẳn ánh nhìn, giơ tay định kéo Thẩm Hàn Xuyên ra khỏi lòng tôi.
Tôi lập tức ôm chặt lấy Thẩm Hàn Xuyên:
“Anh ấy đang say, kéo qua kéo lại sẽ khó chịu lắm.”
Thẩm Hàn Xuyên nghe vậy thì ngoan ngoãn hơn, còn nhúc nhích trong lòng tôi, đổi tư thế ôm chặt hơn.
Không ai dám lại gần, có người còn nhỏ giọng:
“Anh Thẩm uống một ly đã say á? Không phải tửu lượng nghìn chén không gục mà…”
Thẩm Hàn Xuyên trong lòng tôi lườm người đó một cái, tên kia im bặt ngay tức khắc.
Tôi nhẹ nhàng vỗ lưng anh, vừa dỗ vừa nói:
“Người em thích là Thẩm Hàn Xuyên.”
Tôi đỡ anh đứng dậy, lúc đi ngang qua Trình Hoài An, Thẩm Hàn Xuyên bất ngờ mở mắt.
Nhìn cậu ta một cái, nhướn mày, khóe môi cong cong, mấp máy môi không ra tiếng:
“Cô ấy là của tôi.”
Trình Hoài An nghiến răng ken két, mặt đen như đáy nồi.
Tôi thì vẫn chẳng hay biết gì.
Tôi nói với cả nhóm:
“Xin lỗi nha, anh ấy say rồi, để em đưa về.”
Tạ Thanh Thanh vươn tay chắn trước mặt tôi, nở nụ cười dịu dàng.
“Thính Vãn, để mình đưa anh Thẩm về cho.”
Thẩm Hàn Xuyên lập tức siết chặt lấy tôi hơn, cau mày, lẩm bẩm:
“Anh chỉ muốn vợ thôi.”
Tôi thật sự không ngờ lúc say anh lại dễ thương thế này.
Y như kiểu… chó cưng nhận chủ ấy.
Tạ Thanh Thanh vẫn chưa chịu thua, chỉ vào mình, mắt lấp lánh hy vọng:
“Vợ của anh ở bên này đúng không?”
Thẩm Hàn Xuyên không thèm nhìn cô ta, úp mặt vào lòng tôi.
Cơ mà anh cao mét tám mấy, suýt nữa thì làm tôi ngã ngửa ra sau.
Anh khàn giọng:
“Tôi say thật, nhưng không ngu.”
Tôi suýt nữa bật cười, còn mặt Tạ Thanh Thanh thì đen sì lại.
Tôi hắng giọng:
“Vậy tôi đưa anh ấy về trước nhé.”
Một nam sinh xung phong hỏi:
“Cần bọn tôi giúp không? Anh Thẩm có lái xe tới à?”
Thẩm Hàn Xuyên nâng giọng:
“Anh đã bảo tài xế lái xe về rồi. Anh chỉ cần vợ thôi.”
Rồi rồi rồi, ai cũng biết anh có vợ rồi. Và chỉ cần vợ thôi.
Tôi có một thắc mắc:
“Ủa sao anh không để tài xế chở anh về luôn cho nhanh?”
Tiện tôi đỡ phải đi đường vòng.
Thẩm Hàn Xuyên nhắm mắt, hơi thở đều đều, như đang ngủ.
Tôi: “…”
Ngủ luôn?!
Đến trước cửa KTV, tôi lay người trong lòng:
“Anh ở đâu? Địa chỉ nhà là gì?”
Thẩm Hàn Xuyên mím môi:
“Phải gọi anh là ‘cục cưng’ thì anh mới nói.”
Tôi bật cười, móc điện thoại ra mở camera quay video.
Không biết mai Thẩm Hàn Xuyên tỉnh lại xem lại đoạn này thì sẽ ra sao nhỉ?
Bình thường lần đầu gặp, anh ấy nhìn đúng ngoan ngoãn…
Ai ngờ miệng độc thế chứ. Tôi phải trân trọng phiên bản hiện tại này mới được.
Giờ Thẩm Hàn Xuyên y như con mèo thu lại hết móng vuốt vậy.
Tôi kiên nhẫn hỏi:
“Anh muốn gì?”
Thẩm Hàn Xuyên chớp mắt nhìn tôi:
“Muốn vợ gọi anh là cục cưng.”
Tôi dỗ ngọt gọi một tiếng:
“Cục cưng~”
Thẩm Hàn Xuyên hài lòng:
“Ừm.”
“Thế nhà của cục cưng ở đâu?”
Thẩm Hàn Xuyên bỗng oà lên, mắt ngấn nước:
“Vợ không cần anh nữa à? Anh muốn về nhà với vợ.”
“Anh sẽ không từ chối vợ nữa đâu, vợ muốn sờ đâu thì sờ.”
“Anh chỉ sợ vợ có được rồi sẽ chán… không ngờ chưa có được mà đã chán rồi, hu hu…”
Trời đất ơi sao mà đáng yêu vậy! Tôi thấy anh khóc mà trong lòng sướng rơn.
Biến thái thật đấy!
“Vợ không cần anh nữa à? Anh sẽ không từ chối vợ nữa đâu, vợ muốn sờ đâu thì sờ.”
“Anh chỉ sợ vợ có được rồi sẽ chán… không ngờ chưa có được mà đã chán rồi, hu hu…”
Giờ có bảo tôi đồng ý với mọi yêu cầu của anh cũng được luôn!
Khoan đã… Ý là trước giờ anh lạnh nhạt với tôi là vì sợ tôi có được rồi sẽ chán sao?
Lo lắng, sợ mất đi, hành xử như cún con… Đáng yêu muốn xỉu!
Tôi xoa xoa đầu anh, tắt video:
“Được rồi được rồi, ngoan ngoãn chờ ở đây nha, em đi dắt xe đạp tới.”
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Boss Là Nữ Phụ
Tác giả: Mặc Linh
Cập nhật: 14:08 06/04/2026
Trung Khuyển Nam Thần
Tác giả: Tử Thanh Du
Cập nhật: 12:48 09/04/2026
Quét Sạch
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:29 14/04/2026
Có Hẹn Với Chàng Quỷ
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 05:29 13/04/2026
Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:21 06/04/2026