Chương 4
Chương 4/7
Tôi thấy mình đúng kiểu tra nữ.
Nhà Thẩm Hàn Xuyên giàu thế, chắc giờ chẳng cần tôi mang đồ ăn sáng nữa đâu.
Không đúng, ngay từ đầu đã không cần rồi.
Không hiểu sao, nghĩ đến đây lại thấy tức tức ở ngực.
Tôi nhắm chặt mắt, ép bản thân đi ngủ.
Sáng hôm sau, mắt gấu trúc lết đến trường.
Tôi gục đầu trên bàn ngủ gật, mọi người trong lớp ngạc nhiên.
“Ủa con liếm cẩu đó hôm nay sao không mang đồ ăn sáng cho trùm trường nữa vậy?”
“Chắc là biết điều rồi. Bám lâu vậy mà trùm trường vẫn lạnh tanh, cũng đến lúc bỏ cuộc chứ.”
“Tui là fan couple Trùm Trường x Hoa Khôi, Trùm Trường là của Hoa Khôi nha!”
“Hôm qua thấy nó đi chung với Trình Hoài An, chắc chuyển đối tượng rồi. Mà cũng chỉ bám trai đẹp thôi.”
Thẩm Hàn Xuyên đến lớp sau tôi, lạ cái là hôm nay anh không ngủ.
Mặt anh căng như dây đàn, ngón tay thon dài lật mở quyển sách lâu đời.
Trừng mắt nhìn, chăm chú đọc không rời.
Cả lớp há hốc mồm:
“Trùm trường bị gì vậy?”
Buổi trưa, tôi vẫn ngủ bù trong lớp.
Trình Hoài An trông vẫn nhợt nhạt, đi đến trước mặt tôi.
Mím môi:
“Vãn Vãn, tớ có làm gì sai không?”
Cậu ta gọi tôi là Vãn Vãn? Nghe mà tôi thắc mắc tận hai điều cùng lúc.
Có lẽ đoán được tôi đang bối rối, Trình Hoài An khẽ cười.
“Gọi là Vãn Vãn nghe thân thiết hơn. Tớ gọi cậu là chị được không? Cậu giống hệt chị gái quá cố của tớ.”
Ánh mắt cậu ta buồn bã nhìn tôi, trông tội quá đi mất.
Tôi lập tức gật đầu:
“Được chứ.”
Mắt cậu ta sáng rỡ, rồi dang tay ôm chặt lấy tôi.
Cười lộ tám cái răng đều tăm tắp:
“Chị ơi!”
Bị ôm bất ngờ, tôi chết trân, hai tay cứng đơ không biết để đâu.
Một lúc sau mới phản ứng lại, đẩy Trình Hoài An ra. Cậu ấy nhìn tôi bằng ánh mắt tổn thương.
Hai tay đan vào nhau đầy bối rối, mặt viết rõ dòng chữ xin lỗi.
“Chị ơi, xin lỗi, tại em xúc động quá…”
Tự nhiên tôi lại cảm thấy mình không nên đẩy cậu ta ra. Có phải tôi vừa tổn thương một trái tim mỏng manh?
Tôi lắc đầu:
“Không sao, chỉ là chị không quen ở gần người khác như vậy thôi.”
“Là vì cậu ấy à?”
Giọng nói lạnh băng của Thẩm Hàn Xuyên vang lên sau lưng. Tôi quay lại.
Chạm ngay vào ánh mắt lạnh như băng của anh. Tôi như bị điện giật, hoảng hốt quay đi.
Lần đầu tiên anh nhìn tôi bằng ánh mắt đó.
Tôi không nói phải, cũng chẳng nói không. Chỉ im lặng.
Tôi nghe thấy Thẩm Hàn Xuyên khẽ cười, rồi bỏ đi.
Chỉ khi anh rời khỏi, tôi mới dám ngẩng đầu nhìn.
Nhìn theo bóng lưng anh, tôi cảm thấy ngực như bị đè nặng bởi tảng đá.
Trình Hoài An cúi đầu:
“Chị, có phải tại em nên chị với bạn học Thẩm mới cãi nhau không?”
Tôi chẳng có tâm trạng, chỉ qua loa dỗ dành:
“Không liên quan tới em.”
Cũng tốt, để cậu ta hiểu nhầm vậy đi.
Cái hệ thống khốn nạn lại trốn đâu mất rồi.
Tối nay tôi lại không tiễn Thẩm Hàn Xuyên về nhà.
Trong lòng cứ rỗng rỗng sao ấy… Chẳng lẽ tôi nghiện làm liếm cẩu rồi hả?
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Boss Là Nữ Phụ
Tác giả: Mặc Linh
Cập nhật: 14:08 06/04/2026
Trung Khuyển Nam Thần
Tác giả: Tử Thanh Du
Cập nhật: 12:48 09/04/2026
Quét Sạch
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:29 14/04/2026
Có Hẹn Với Chàng Quỷ
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 05:29 13/04/2026
Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:21 06/04/2026