Chương 2
Chương 2/7
Nằm trên giường, tôi gửi cho Thẩm Hàn Xuyên tấm ảnh chụp món thịt chiên giòn mà tôi ăn tối nay.
Tôi: “Nhìn nè, hôm nay em ăn món em thích nhất đó! Còn anh ăn gì vậy?” (gửi kèm ảnh mèo ló đầu jpg)
Vài giây sau, Thẩm Hàn Xuyên: “Mì gói.”
Tôi im lặng mấy giây rồi nhắn lại:
Mì gói ăn nhiều không tốt đâu, mai em mang thịt chiên giòn cho anh nha.
Nam chính gì mà thảm vậy trời, đến mì cũng không có ai nấu cho ăn.
Thẩm Hàn Xuyên: “Được.”
Tôi sung sướng lăn lộn trên giường mấy vòng. Giờ anh còn trả lời tin nhắn tôi rồi, vậy ngày tôi được liếm anh chắc cũng không xa nữa đâu!
Tôi gửi thêm một câu “chúc ngủ ngon”, rồi lăn ra ngủ.
Sáng hôm sau, tôi mang theo thịt chiên giòn và bánh mì đến lớp, đặt lên bàn Thẩm Hàn Xuyên.
Mọi người bắt đầu bàn tán:
“Lại là con liếm cẩu đó. Nó liếm Thẩm Hàn Xuyên bao lâu rồi vậy?”
“Ừ, mặt dày thật đấy. Người ta không thèm để ý mà vẫn không biết xấu hổ.”
“Tự nhìn lại bản thân xem có xứng với học bá không đi chứ!”
“Hừ, mau gọi hoa khôi tới dẹp nó đi! Nhìn Thẩm Hàn Xuyên sắp phát điên vì bị nó bám rồi kìa.”
….
Tôi thở dài, làm liếm cẩu mệt thật đấy.
Mà khoan, Thẩm Hàn Xuyên từ khi nào trở thành “học bá” hay “trùm trường” vậy? Hôm qua còn bị bắt nạt mà.
Cửa lớp xuất hiện một bóng người cao gầy, mọi ánh mắt lập tức đổ dồn.
Thẩm Hàn Xuyên không biểu cảm gì, đi thẳng tới bàn, cất đồ tôi mang vào hộc bàn, rồi lại nằm xuống ngủ.
Đến trưa, ai nấy đều ra căn tin ăn cơm, tôi cũng ra theo.
Nhìn số dư trong thẻ ăn, tôi quay về lớp.
Thấy Thẩm Hàn Xuyên đang ăn gì đó, mắt tôi sáng rỡ.
Thẩm Hàn Xuyên ngẩng đầu thấy tôi thì khựng lại, miệng còn đang gặm miếng thịt chiên giòn.
Tôi nhanh chóng bước tới, cười tít mắt hỏi:
“Thịt chiên giòn ngon không?”
Dưới ánh mắt trông chờ của tôi, anh nuốt luôn miếng thịt.
Đáp đúng một chữ: “Ừm.”
Tôi nói:
“Vậy mình cùng đi ăn ở căn tin nha?”
Thẩm Hàn Xuyên không trả lời.
Tôi nghĩ, là một con liếm cẩu chính hiệu, tôi phải chủ động hơn, mặt dày hơn.
Tôi kéo tay anh lắc lắc, mắt không chớp nhìn anh:
“Em thật sự rất muốn ăn cùng anh.”
Không ai nỡ từ chối một đứa đang nũng nịu mà, đúng không?
Thẩm Hàn Xuyên quay mặt đi, tay khẽ sờ mũi, vành tai anh đỏ bừng lên.
“Ừm, để anh gọi điện một lát.”
Anh vừa cầm điện thoại lên thì cửa lớp bị đẩy ra mấy tên đã bắt nạt anh hôm trước nghênh ngang đi vào.
“Chị dâu…” Mắt bọn họ đảo qua đảo lại, dừng lại đúng chỗ tôi đang nắm tay Thẩm Hàn Xuyên.
Lập tức, trong mắt mấy người đó lấp lánh ánh sáng hưng phấn.
Cả đám cười lén: “Hai người cứ nói chuyện đi nha, bọn tôi đi trước.”
Vèo một cái, cả lũ phóng đi mất dạng, còn tốt bụng đóng luôn cửa lại.
Tôi mù mờ không hiểu: Dân chơi giờ đều kỳ quặc thế này à?
Thẩm Hàn Xuyên bên cạnh đã gọi xong: “Ừ, hôm nay không cần mang tới nữa.”
Tôi lúc này mới ý thức buông tay anh ra, anh liếc tôi một cái rồi cúp máy.
Cái liếc ấy khiến tôi ảo giác là hình như… anh còn muốn tôi tiếp tục nắm tay nữa?
Vào đến căn tin, tôi đưa Thẩm Hàn Xuyên ăn món yêu thích thứ hai của tôi: bún ốc cay.
Khi anh định quẹt thẻ, tôi nhanh tay quẹt trước.
Cười với anh: “Em mời anh ăn nha.”
Lúc ăn, tôi ăn ngon lành, quay sang thì thấy Thẩm Hàn Xuyên chỉ ngồi nhìn tôi, bát của anh vẫn chưa động đũa.
Ngại đến thế cơ à?
Tôi giục: “Thử đi, ngon lắm á!”
Thẩm Hàn Xuyên cầm đũa, gắp một miếng ăn thử.
Nhìn dáng vẻ anh lúc đó, hình như là lần đầu tiên ăn bún ốc cay.
Trong lòng tôi dâng lên một cảm xúc không nói nên lời.
“Thính Vãn?”
Tôi quay đầu theo tiếng gọi, thấy Trình Hoài An đang cười vẫy tay với tôi.
“Trùng hợp ghê, ngồi cùng được không?”
Mấy hôm trước, tôi đeo balo chuẩn bị đi theo Thẩm Hàn Xuyên thì Trình Hoài An lướt ngang qua, bất ngờ loạng choạng ngã vào lòng tôi.
Tôi nghiêm mặt hỏi: “Bạn ổn không đấy?”
Cậu ta yếu ớt đáp: “Tớ tên là Trình Hoài An.”
Ủa, tôi có hỏi tên đâu nhỉ? Mà nghe quen quen, hình như đã nghe ở đâu rồi.
Nói xong cậu ta ngất luôn.
Tôi cuống cuồng đưa vào phòng y tế, giao lại cho bác sĩ.
Rồi chạy hết tốc lực đuổi theo Thẩm Hàn Xuyên. Đã là liếm cẩu thì không được phép vắng mặt ngày nào!
Hiện tại, Trình Hoài An đang ngồi cạnh tôi, còn chào hỏi cả Thẩm Hàn Xuyên.
Ánh mắt Thẩm Hàn Xuyên trầm hẳn xuống, còn Trình Hoài An thì cười càng rạng rỡ.
Tôi quay sang hỏi cậu ta: “Cậu đỡ chưa? Còn khó chịu chỗ nào không?”
Trình Hoài An đưa tay ra, vừa định nắm tay tôi thì bị Thẩm Hàn Xuyên đập cho một cái.
Anh lạnh giọng: “Sờ cái gì? Nam nữ thụ thụ bất thân.”
Trình Hoài An rụt tay lại, run run, gượng cười với tôi: “May mà hôm đó có cậu giúp, cảm ơn nha, Thính Vãn.”
Tay Thẩm Hàn Xuyên đang cầm đũa khựng lại, rồi siết chặt hơn.
Tôi xua tay: “Không có gì đâu.”
Ăn xong, tôi định cùng Thẩm Hàn Xuyên về lớp.
Trình Hoài An gọi với theo: “Thính Vãn, kết bạn WeChat với tớ nhé?”
Tôi vừa định lấy điện thoại thì tay bị Thẩm Hàn Xuyên đè xuống.
Chưa kịp phản ứng, anh đã kéo tôi đi thẳng, để lại Trình Hoài An một mình đứng đó.
Lực kéo của Thẩm Hàn Xuyên mạnh đến mức tôi hơi đau, anh dừng lại dưới một gốc cây.
Anh dang hai tay, kẹp tôi giữa anh và thân cây.
Sắc mặt u ám: “Không phải em thích anh sao?”
Thích? Tôi ngẫm lại, đã liếm người ta thì tất nhiên là thích rồi.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Boss Là Nữ Phụ
Tác giả: Mặc Linh
Cập nhật: 14:08 06/04/2026
Trung Khuyển Nam Thần
Tác giả: Tử Thanh Du
Cập nhật: 12:48 09/04/2026
Quét Sạch
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:29 14/04/2026
Có Hẹn Với Chàng Quỷ
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 05:29 13/04/2026
Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:21 06/04/2026