Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 4

Chương 4/8

10.

Tần Kha kể bạn gái cũ là em gái của bạn cùng phòng đại học của anh.

Một cô gái xinh xắn, đáng yêu.

Anh theo đuổi nửa năm, họ bên nhau ba năm, và đã chia tay được hai năm.

Lý do chia tay rất cũ kỹ: không hợp.

Anh không kể lể quá nhiều, nhưng nhìn biểu cảm của anh tôi cũng hiểu, đó không phải là một trải nghiệm vui vẻ gì.

Có lẽ hành động tôi trốn vào nhà vệ sinh đã kích động cô ta.

Cô gái bắt đầu đá cửa rầm rầm.

Cô ta kể Tần Kha yêu cô ta thế nào, dung túng cô ta ra sao.

"Ngay cả mật khẩu cửa nhà anh ấy vẫn là sinh nhật của tôi, đến giờ vẫn chưa thèm đổi, cô lấy gì mà tranh với tôi?"

"Anh ấy có thể vì tôi mà vượt ngàn dặm xa xôi chỉ để mua cho tôi một hộp bánh."

"Cái sofa cô đang ngồi là tôi chọn, gối ôm này là anh ấy mua cho tôi."

"Từng li từng tí trong căn nhà này đều được bày trí vì tôi."

"Chúng tôi đã suýt chút nữa là kết hôn rồi..."

"Thế tại sao hai người lại không kết hôn?" Tôi thừa nhận, tôi nghe chuyện bát quái đến mức nhập tâm luôn rồi.

Câu hỏi ngược lại này giống như châm ngòi cho một quả pháo.

Cô ta hét lên: "Cô cút khỏi nhà tôi ngay!"

"Rầm!"

Một vật nặng đập mạnh vào cửa.

Cánh cửa kính mỏng manh cuối cùng cũng không chịu nổi sức ép, choảng một tiếng, vỡ vụn đầy đất.

Chậc!

Tôi đứng dậy.

Quả nhiên, lùi lại phía sau cũng chẳng có ích gì.

Đúng lúc này, tiếng bước chân dồn dập, nặng nề truyền đến.

Tần Kha quát lớn: "Tống Vi Vi, cô quậy đủ chưa?"

Bước chân đang định lao về phía tôi của Tống Vi Vi lập tức khựng lại.

Nước mắt lã chã rơi ngay trong một giây, cô ta quay đầu lại, nấc nghẹn thành tiếng.

Tần Kha sa sầm mặt bước về phía này.

Tống Vi Vi lúng túng tiến lên, muốn níu lấy Tần Kha.

Nhưng cô ta chỉ chạm được vào góc áo của anh.

Bước chân Tần Kha không dừng lại, góc áo tuột khỏi kẽ tay cô ta.

Anh cẩn thận chạm vào người tôi, tỉ mỉ quan sát từ trên xuống dưới một lượt.

"Có bị thương không?"

"Không có."

Anh gật đầu, nắm lấy tay tôi, chắn trước người tôi.

"Tống Vi Vi, ra ngoài."

Tiếng khóc của Tống Vi Vi ngày càng lớn hơn.

"Tại sao chứ?"

"Đây là căn nhà anh đã trang trí cho em khi cầu hôn em mà."

"Người phải cút đi là cô ta mới đúng!"

"Tống Vi Vi!" Tần Kha gằn giọng, "Chúng ta đã chia tay rồi."

"Em không chịu!" Tống Vi Vi gào lên.

"Tại sao? Dựa vào cái gì? Lần nào anh cũng chờ em mà. Em chỉ là thấy phiền khi anh quản em thôi, em chỉ là tức giận, không vui thôi. Tại sao anh lại không thể chờ em? Sao anh lại không chờ em nữa?"

Lời nói của Tống Vi Vi khiến tôi thoáng ngẩn ngơ.

Giống như có một chiếc gai mềm đâm vào tim tôi.

Khiến tôi cảm thấy rất không thoải mái.

"Tống tiểu thư!" Tôi bước ra từ sau lưng Tần Kha.

"Anh ấy không chờ cô nữa đâu. Bây giờ anh ấy là của tôi, sau này cũng là của tôi. Cô bị loại rồi."

11.

Tần Kha dọn dẹp nhà cửa.

Suốt quá trình đó, tôi ngồi trên một chiếc ghế đẩu nhỏ, không hề động đậy.

Cho đến khi anh dọn xong và quỳ một chân xuống trước mặt tôi.

Ánh mắt bình thản của tôi chuyển hướng sang anh.

"Đây đã là lần thứ hai rồi."

"Ừm."

"Bác sĩ Tần, quá tam ba bận."

"Anh hiểu, để anh xử lý."

"Nếu không được, đám cưới của chúng ta..."

"Không có nếu như, để anh xử lý!"

Giọng anh nhấn mạnh, bàn tay đặt trên đầu gối siết chặt.

Tôi vẫn nhìn anh trân trân.

Hồi lâu sau, tôi thở dài một hơi.

"Có ba việc. Việc thứ nhất, bán căn nhà này đi."

"Được."

"Việc thứ hai, em muốn kiểm tra điện thoại của anh."

Anh lập tức đứng dậy, nhặt chiếc điện thoại bị vứt lăn lóc ở huyền quan từ lúc nào không hay, đưa cho tôi.

Tôi cầm lấy điện thoại, xoay một vòng trong tay.

"Việc thứ ba, đưa tay ra đây, em muốn cắn một miếng."

Giây tiếp theo, anh xắn tay áo lên, đưa cánh tay ra trước mặt tôi.

Tôi nắm chặt cổ tay anh, cắn một phát thật mạnh.

Tần Kha rên rỉ một tiếng, cơ bắp ngay lập tức căng cứng.

Nhưng tôi không buông ra, ngược lại càng thêm dùng sức, vừa hung dữ vừa tàn nhẫn như để xả hết mọi cơn giận.

Cho đến khi ngọn lửa u uất tích tụ trong lồng ngực tan biến.

Tôi vân vê vết răng đã rướm máu.

"Có cần đi tiêm phòng dại không?"

Giọng Tần Kha mang theo tiếng cười.

"Không cần đâu."

12.

Quấn mình trong chiếc chăn mỏng, chúng tôi ngồi trên tấm thảm tatami trước cửa sổ sát đất.

Tôi khẽ nheo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Tầm nhìn ở đây thực sự rất tốt, khu đất vàng, cơ sở hạ tầng hoàn thiện. Bán bây giờ là lỗ một nửa đấy. Anh có nỡ không?"

Tần Kha im lặng hai giây, giọng hơi khàn.

"Cô ấy nói với em rồi à?"

"Là do anh cân nhắc không chu toàn."

"Nhà này anh sẽ xử lý sớm nhất có thể."

Tần Kha có lẽ không giỏi việc bộc bạch tâm sự.

Anh nói rất chậm, cân nhắc từng từ ngữ.

"Ôn Linh, anh không phải là một người nhạy cảm trong chuyện tình cảm. Anh không có thói quen giữ lại vật vô tri để tưởng nhớ một người, cũng không cần phải vứt bỏ chúng đi mới có thể quên được ai đó. Bao gồm cả mật khẩu cửa, anh chỉ là dùng theo thói quen, không nghĩ đến việc phải đổi."

Nếu bạn hỏi tôi có tin những lời này không?

Tôi tin!

Tần Kha là một người rất tốt.

Không phải nói anh đối xử tốt với tôi.

Mà là trước khi anh đối xử tốt với tôi, bản thân anh vốn dĩ đã là một người rất tốt rồi.

Anh nói: "Anh không giỏi xử lý các mối quan hệ nam nữ, chuyện yêu đương với Tống Vi Vi đã diễn ra rất tệ hại."

"Anh không thể cho cô ấy sự bầu bạn mà cô ấy muốn, còn cô ấy thì chê anh lúc nào cũng quản thúc mình."

"Cô ấy đã đề nghị chia tay với anh rất nhiều lần, và lần nào anh cũng không cho là thật."

"Cho đến lần cuối cùng, cũng không phải vì lần đó là nghiêm trọng nhất, mà chỉ là đúng lúc anh cũng đã thấy mệt mỏi rồi. Thế là anh bảo cô ấy, lần này là chia tay thật, anh sẽ không chờ cô ấy nữa."

"Anh đã nói không chờ nghĩa là sẽ không chờ nữa. Ôn Linh, anh đã kết thúc mọi chuyện ổn thỏa với cô ấy rồi mới bắt đầu với em."

Tôi nhìn anh trong ánh sáng ngược.

Tôi bắt đầu khởi nghiệp từ thời đại học, kể từ lúc đó tôi không còn xin gia đình một đồng nào.

Suốt chặng đường ấy, người ngoài đều nói tôi thuận buồm xuôi gió.

Nhưng những đắng cay, khổ cực trong đó, chỉ có mình tôi biết rõ.

Tôi đã quen với việc tự mình xử lý, tự mình gánh vác mọi chuyện.

Khi đám người kia đập phá màn hình máy tính của chúng tôi, lại còn định trêu ghẹo mấy cô bé nhân viên trong tiệm, tôi đã xách ghế xông lên ngay.

Tần Kha giữ tôi lại, đẩy tôi cho quản lý cửa hàng: "Kéo cô ấy vào trong, đừng để cô ấy ra ngoài."

Anh dẫn theo bảo vệ vây quanh mấy tên đó, báo cảnh sát, mời luật sư.

Không phải vì anh xử lý hoàn thiện hơn tôi.

Mà là anh khiến tôi nhận ra rằng, sự hiện diện của anh giúp tôi mỗi khi gặp chuyện có thể quay đầu lại hỏi một câu: "Phải làm sao bây giờ?"

Một câu "không sao đâu" của anh thực sự có thể trấn an tâm trí đang nóng nảy của bạn.

Một câu "có anh đây" thực sự khiến bạn thở phào nhẹ nhõm.

Đó là cảm giác mà tôi chưa từng có được ở bất kỳ người nào khác.

Khiến người ta thấy thoải mái, và cũng khiến người ta mê đắm.

Cho nên, tôi sẵn lòng tin tưởng anh thêm một lần nữa.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Chính Ủy Hối Hận: Kiếp Này Để Em Yêu Người Khác

Chính Ủy Hối Hận: Kiếp Này Để Em Yêu Người Khác

Tác giả: An Cửu

Cập nhật: 06:06 05/05/2026
Phu Nhân Tùy Quân Của Thiếu Soái

Phu Nhân Tùy Quân Của Thiếu Soái

Tác giả: Xa Hương Phu Nhân

Cập nhật: 06:44 29/04/2026
Nợ Lòng

Nợ Lòng

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 09:06 30/04/2026
Hoán Đổi Nhân Sinh

Hoán Đổi Nhân Sinh

Tác giả: Ba Chi

Cập nhật: 03:53 06/05/2026
Nhặt Được Tiểu Zombie, Thuận Tay Cứu Luôn Thế Giới

Nhặt Được Tiểu Zombie, Thuận Tay Cứu Luôn Thế Giới

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:27 05/05/2026