Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 3

Chương 3/8

8.

Tôi và Tần Kha im lặng suốt quãng đường về nhà.

Anh bị trúng một cú đấm của Giang Hàn, khóe miệng bầm tím, rướm máu.

Suốt một tối, những chuyện dồn dập kéo đến khiến người ta mệt mỏi.

Xuống xe, tôi nhấn nhẹ vào hộp quà trong túi.

Quà sinh nhật vẫn chưa tặng đi, nhưng hôm nay rõ ràng không phải lúc.

"Em về chỗ em đây, không lên nhà nữa đâu. Anh nghỉ ngơi sớm đi."

Tần Kha giữ tôi lại, thở hắt ra một hơi: "Xin lỗi, anh sai rồi."

Anh không nói còn đỡ.

Vừa mở miệng là mặt tôi đã sa sầm xuống.

Tôi hất tay anh ra: "Có chuyện gì thì anh cứ nói."

"Đừng có trưng cái bộ mặt đó ra với em."

"Em ghét nhất là ai đó vô duyên vô cớ nổi cáu với mình."

Tần Kha cúi đầu, nắm lấy cánh tay tôi, cánh tay từng bị gãy của tôi.

"Lỗi của anh."

"Có đau không?"

Giọng anh mang theo vẻ hối hận và chán nản.

"Anh chỉ sợ cánh tay này của em lại xảy ra chuyện, lúc nãy va quệt một cái như thế... có đau không?"

Trái tim tôi bỗng chốc mềm nhũn.

Cánh tay này luôn đau.

Mỗi khi trời mưa giảm nhiệt, khi làm việc quá sức, hay khi giữ ấm không tốt.

Tôi lúc thì đi vật lý trị liệu, lúc thì dán cao, lúc thì cứ mặc kệ nó.

Sau khi Tần Kha biết chuyện liền bốc thuốc cho tôi.

Có đôi khi tôi bận rộn không để ý, anh sẽ kéo tay tôi lại xoa bóp.

Thường thì khi tôi gọi xong một cuộc điện thoại, cả cánh tay cũng đã ấm lên rồi.

Bây giờ đi công tác, thứ không thể thiếu trong túi tôi là miếng cao dán mà Tần Kha chuẩn bị.

Anh chăm sóc tôi rất tốt.

Tôi rất thích anh.

Khi Giang Hàn vung nắm đấm về phía anh, tôi đã lao lên mà không hề suy nghĩ.

"Ôn Linh!"

Tiếng Tần Kha gọi tôi lúc đó gần như vỡ giọng.

Anh liều mạng kéo tôi ra sau, tự mình chịu một đấm của Giang Hàn.

Còn trong lúc Giang Hàn kéo bên kia của tôi, giật tôi lại, cánh tay tôi đã đập vào tường.

Cũng chính vào khoảnh khắc đó, sắc mặt Tần Kha thay đổi, anh khóa chặt tay Giang Hàn.

Sau đó đám bạn của anh ta chạy tới, kẻ can ngăn, người khuyên bảo, kẻ tranh thủ đâm bị thóc chọc bị gạo.

Giang Hàn gào thét.

Tần Kha trầm mặt, dắt tôi đi, không nói một lời.

Thực ra tôi đã nghĩ rất nhiều.

Anh giận, có lẽ vì bạn gái cũ, có lẽ vì Giang Hàn.

Nhưng tôi không ngờ là vì cánh tay của mình.

Đột nhiên, sợi dây thần kinh căng thẳng bấy lâu buông lỏng, đến cả sống lưng cũng mềm đi.

Tôi nghiêng đầu, khẽ thốt: "Đau."

9.

Tôi và Tần Kha đã định ngày đi chụp ảnh cưới.

Để dành ra được thời gian, anh đã thức trắng hai đêm liền để đổi ca với đồng nghiệp.

Tôi thì chẳng có tài cán gì, nhưng bù lại tôi có một người mẹ nấu ăn cực khéo.

Mẹ nấu canh, còn xào thêm hai món mặn.

Vừa đóng gói đồ ăn, mẹ vừa dặn dò tôi cách hâm nóng lại.

Tôi vừa bóc quýt vừa bĩu môi: "Mấy cái này con vẫn biết mà."

Mẹ lườm tôi một cái rồi giật lấy quả quýt: "Đừng ăn nữa, để dành một ít cho tiểu Tần."

"Đúng rồi, con với Giang Hàn có xích mích gì à?"

Tôi khựng lại một chút.

"Sao mẹ lại hỏi thế?"

"Thì cái lần trước, lần nó mang ghẹ xanh đến ấy... Con sắp kết hôn mà nó cũng không biết, con không bảo nó à?"

Giang Hàn đã nhìn thấy tin nhắn tôi gửi cho mẹ.

Anh ta hỏi: "Tần Kha là ai?"

"Vị hôn phu của Nha Nha mà, tụi nó sắp kết hôn rồi, cháu không biết sao?"

Mẹ bảo, sắc mặt Giang Hàn lúc đó thay đổi ngay lập tức, anh ta hỏi địa chỉ chúng tôi đi ăn rồi quay lưng đi thẳng, đến áo khoác cũng không kịp cầm theo.

"Nha Nha, mẹ đã muốn hỏi từ lâu rồi, con với Giang Hàn hai năm nay rốt cuộc là chuyện gì thế?"

Tôi mỉm cười.

"Không có gì đâu mẹ. Đều lớn cả rồi, ai cũng có cuộc sống riêng, tự nhiên sẽ xa cách thôi."

Rời khỏi nhà, tôi đến chỗ Tần Kha.

Đó là căn nhà tân hôn mà chúng tôi đã chuẩn bị sẵn.

Nhưng thường thì chỉ khi nào anh được nghỉ tôi mới qua đó.

Tôi đang ngồi xem tivi ở phòng khách để đợi Tần Kha.

Tiếng nhập mật khẩu vang lên, lúc cửa phòng mở ra, tôi cứ ngỡ là Tần Kha đã về.

Tôi vui mừng quay đầu lại, nhưng người xuất hiện lại là bạn gái cũ của Tần Kha.

Nụ cười trên mặt cô ta ngay lập tức đông cứng khi bắt gặp ánh mắt tôi.

"Tại sao cô lại ở đây?"

"Cô lấy tư cách gì mà ở đây?"

"Cô đi đi, đây là nhà của tôi và Tần Kha."

"Cút ra ngoài."

Cô ta xông lên định lôi kéo tôi.

Tôi cực kỳ ghét những chuyện dây dưa rắc rối kiểu này.

Sau khi chia tay Giang Hàn và trước khi gặp Tần Kha, tôi từng quen một người.

Một cậu chàng khá đáng yêu, tỏa nắng, hay cười và tính tình hoạt bát.

Quen nhau được nửa tháng.

Có một lần tôi nghe thấy cậu ấy chơi game rồi thốt lên: "Để tớ gọi vợ tớ đến."

Không phải nói tôi.

Là "vợ" trong game của cậu ấy.

Nghe xong, ngay tối hôm đó tôi đề nghị chia tay.

Lục Ương Ương không hiểu, hỏi tôi tại sao.

Tôi bảo: "Phiền phức."

Cậu ấy không thấy đó là vấn đề, và có lẽ thực sự nó cũng chẳng phải vấn đề gì to tát.

Nhưng tôi không thích, cũng không chấp nhận được.

Dù là phải thay đổi cậu ấy hay thay đổi chính mình, đều rất phiền phức.

Giữa sự phiền phức đó và việc chia tay, tôi chắc chắn chọn vế sau.

Thế nhưng khi cô bạn gái cũ của Tần Kha xông đến xô đẩy tôi, tôi chợt nhớ đến một câu nói của anh.

"Lùi lại phía sau."

"Gặp rắc rối thì cứ lùi lại phía sau."

"Đừng tiến lên phía trước."

"Có anh ở phía trước rồi."


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Chính Ủy Hối Hận: Kiếp Này Để Em Yêu Người Khác

Chính Ủy Hối Hận: Kiếp Này Để Em Yêu Người Khác

Tác giả: An Cửu

Cập nhật: 06:06 05/05/2026
Phu Nhân Tùy Quân Của Thiếu Soái

Phu Nhân Tùy Quân Của Thiếu Soái

Tác giả: Xa Hương Phu Nhân

Cập nhật: 06:44 29/04/2026
Nợ Lòng

Nợ Lòng

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 09:06 30/04/2026
Hoán Đổi Nhân Sinh

Hoán Đổi Nhân Sinh

Tác giả: Ba Chi

Cập nhật: 03:53 06/05/2026
Nhặt Được Tiểu Zombie, Thuận Tay Cứu Luôn Thế Giới

Nhặt Được Tiểu Zombie, Thuận Tay Cứu Luôn Thế Giới

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:27 05/05/2026