Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Ngoại truyện: Góc nhìn nam chính

Chương 6/7

Thẩm Dục thường xuyên lặng lẽ chạm vào hình xăm nơi cổ tay.

Những đường vẽ màu đỏ đã mờ nhòe, giống như xương tàn của một con bướm.

Mỗi lần chạm vào đó, cảm giác nặng nề trong ngực lại dâng lên thêm một chút.

Trong trí nhớ, hình xăm này là do một buổi chiều đại học nhàn rỗi anh tiện tay xăm lên.

Chẳng có ý nghĩa gì sâu xa, lúc nào muốn xóa cũng được.

Thẩm Dục nhíu mày.

Không hiểu sao, anh luôn cảm thấy… không phải vậy.

Anh ra sân đua để hít thở.

Chạy được hai vòng, lại chẳng có tinh thần, liền phanh xe dừng lại.

“Dạo gần đây tôi đang làm gì vậy?” Anh bước xuống xe, do dự hỏi người bên cạnh.

“Thì đua xe, không thì đi công ty, rảnh thì chơi với tụi này thôi chứ sao.”

Trong lúc tán gẫu, có người nhắc tới chuyện gần đây.

Nhị thiếu nhà họ Giang mới về nước, đúng ngày cưới thì bỏ chạy theo bạn gái cũ.

Cô dâu đuổi theo, không may gặp tai nạn xe mà tử vong.

Chuyện chẳng liên quan gì đến anh, cũng không phải người quen.

Thậm chí anh còn chẳng dự lễ cưới.

Vậy mà… khi nghe đến hai chữ “tử vong”.

Toàn thân anh chợt đau nhói như bị xé rách, Thẩm Dục gập người lại, một cơn đau thắt dội lên từ tim, khiến cổ họng trào lên mùi máu tanh.

Anh đưa tay ôm ngực, rên rỉ nặng nề.

Anh ta bị làm sao vậy?

Công ty tuyển nhân sự mới.

Bên cạnh Thẩm Dục xuất hiện một trợ lý mới, một cô gái hoạt bát, luôn tươi cười.

Cô ấy tràn đầy năng lượng mỗi ngày, quan hệ đồng nghiệp cực tốt, nhanh chóng hòa nhập với mọi người.

Chỉ có năng lực làm việc là tàm tạm, thường xuyên vụng về, làm sai việc.

Nghĩ đến việc cô mới vào, Thẩm Dục đành nhịn sự khó chịu trong lòng.

Ngoài công việc, hai người thường xuyên “vô tình” chạm mặt.

Mỗi lần gặp, cô gái ấy đều vướng vào một đống rắc rối, đáng thương chắp tay cầu xin anh giúp đỡ.

Dường như ông trời đã ban cho họ một mối duyên, cố tình buộc họ lại với nhau.

Nhưng Thẩm Dục lại cực kỳ phản cảm và chán ghét điều đó.

Anh chỉ thấy cô ấy vụng về, nhìn là thấy phiền.

Không muốn dây dưa, cứ thế quay người bỏ đi.

Gặp nhiều rồi, anh thật sự bực bội, dứt khoát đuổi việc.

Thẩm Dục ngày càng cáu bẳn, không ai dám trêu vào.

Anh cảm thấy bản thân như một linh hồn lang thang vô định.

Anh mất ngủ, thức trắng đêm, thường có cảm giác trống rỗng trong lồng ngực.

Một cảm giác không thể diễn tả được.

Khiến người ta muốn bật khóc.

Anh cứ như đã đánh mất một người… vô cùng quan trọng.

……

Lần Giang Hoài tái hôn.

Nhiều phóng viên vì muốn câu view, đã nhắc đến người vợ trước không may qua đời, còn đính kèm cả ảnh.

Thẩm Dục vốn không bao giờ xem mấy tin tức lá cải đó.

Vậy mà lần đó, không hiểu sao… lại nhấn vào.

Người trong ảnh khiến anh thấy quen lạ đến kỳ lạ.

Chiếc cằm thon nhẹ, môi mím lại.

Không cười thì ánh mắt như phủ một tầng u sầu lạnh nhạt.

Nhưng khi cười… đôi mắt ấy lại cong cong, lộ ra sự dịu dàng trong trẻo.

Chỉ một ánh nhìn.

Đầu óc anh ong ong, hoàn toàn mất khống chế.

Máu dồn ngược, Thẩm Dục run tay lưu lại bức ảnh.

Nực cười thay, rõ ràng chưa từng gặp.

Vậy mà anh chắc chắn… giữa họ từng có một mối quan hệ không bình thường.

Càng vô lý hơn… là anh cảm thấy, họ từng yêu nhau.

Thẩm Dục bắt đầu điên cuồng tìm kiếm sự thật.

Người xung quanh lại cho rằng anh bị ảo tưởng, tự dựng nên một chuyện tình chưa từng tồn tại.

Nhưng Thẩm Dục không từ bỏ.

Anh tìm đủ cách thu thập thông tin về Tần Yên.

Cho đến khi đào ra được một đoạn clip tuyển sinh mà cô từng xuất hiện.

Khi nghe giọng nói ấy, từng ký ức rối loạn như bùng nổ, từ quả cầu tuyết đầu tiên ném trúng anh, đến bóng lưng cô chạy xa đầy kiên quyết.

Từng cảnh, từng khung hình hiện lên.

Anh nhớ ra hết.

Thẩm Dục nhốt mình trong phòng.

Như con dã thú cùng đường bị dồn vào góc.

Giận dữ, tuyệt vọng, bất lực… không nơi phát tiết.

“Trả cô ấy lại cho tôi… tôi không cần gì cả, chỉ cần cô ấy… làm ơn, trả cô ấy lại cho tôi…”

Anh nghiến răng, giọng lạc đi vì nước mắt, thì thầm giữa không trung.

Không ai đáp lại.

Thẩm Dục bỗng nhớ đến hôm Tần Yên chết, cô từng hỏi anh… liệu có thể ôm cô một lần không.

Trái tim trống rỗng bị gặm nhấm, mục rữa từ từ, nở ra một đóa hoa nhuộm máu thê lương.

Cơn điên tự hủy nổi lên từ tận đáy linh hồn.

Anh phát điên, đập nát tất cả đồ đạc xung quanh, thân thể đầy vết thương.

Sau đó ngồi yên giữa đống hỗn độn, chuẩn bị cắt cổ tay.

Đúng lúc đó, trong đầu vang lên một giọng máy móc lạnh lẽo:

“Cảnh báo: Cốt truyện đang lệch hướng nghiêm trọng. Tiến hành xóa ký ức bị sai lệch.”

Ký ức một lần nữa bị xóa.

Nhưng rồi, vào một ngày tuyết rơi, Thẩm Dục lại nhớ lại.

Lần này đến lần khác.

Tình cảm con người vốn phức tạp sâu sắc, hệ thống có thể điều khiển thể xác, sửa đổi ký ức… nhưng không thể kiểm soát được trái tim.

Nó đã nhiều lần xóa ký ức của Thẩm Dục, nhưng anh vẫn nhớ lại.

Nó bắt đầu nổi giận.

Việc Tần Yên không chịu phối hợp đã khiến hệ thống phải khởi động lại đến lần thứ 11, tiêu hao lượng lớn năng lượng.

Giờ còn phải liên tục xóa ký ức của Thẩm Dục.

Nó đến từ một thế giới khác, năng lượng có giới hạn.

Nó đã lừa Tần Yên.

Dù cô có cố ý lệch khỏi cốt truyện, Thẩm Dục cũng sẽ không chết.

Ngược lại, hệ thống sẽ càng yếu đi, cho đến khi hoàn toàn mất khả năng kiểm soát hai người họ.

“Tại sao không nghe lời? Cậu sẽ có người yêu mới, có con cái, một cái kết viên mãn.”

Thẩm Dục không buồn nghe lấy nửa chữ.

Anh mơ hồ đoán được thứ này là kẻ đứng sau tất cả.

Mục đích duy nhất anh sống đến hiện tại là khiến nó cạn kiệt đến chết.

Thẩm Dục đã thành công.

Hệ thống yếu đi từng ngày.

Âm thanh máy móc trong đầu bắt đầu đứt đoạn, rối loạn.

Sau đó, hình thể của nó hiện lên giữa không trung, nhấp nháy đèn đỏ, phát ra tiếng cảnh báo chói tai vì thiếu năng lượng.

Rồi im bặt.

Thân thể hệ thống rơi xuống đất, vỡ thành từng mảnh.

Những điểm sáng mờ mờ thấm vào cơ thể Thẩm Dục.

Đó là sinh mệnh mà hệ thống đã đánh cắp từ Tần Yên, mang theo tất cả ký ức của cô.

Vậy nên… Thẩm Dục hiểu hết tất cả sự nhẫn nhịn và tuyệt vọng của người anh yêu.

Cơ thể anh như bị rạch một vết lớn, linh hồn bị cuốn vào vòng xoáy vô tận.

Hơi thở yếu ớt, anh từ từ nhắm mắt lại.

Thầm khấn:

“Ông trời ơi… nếu thật sự có ông tồn tại…”

“Xin hãy để con… tìm được cô ấy.”


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Boss Là Nữ Phụ

Boss Là Nữ Phụ

Tác giả: Mặc Linh

Cập nhật: 14:08 06/04/2026
Trung Khuyển Nam Thần

Trung Khuyển Nam Thần

Tác giả: Tử Thanh Du

Cập nhật: 12:48 09/04/2026
Quét Sạch

Quét Sạch

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:29 14/04/2026
Có Hẹn Với Chàng Quỷ

Có Hẹn Với Chàng Quỷ

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:29 13/04/2026
Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc

Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:21 06/04/2026