Chương 5
Chương 5/7
Tôi vẫn thỉnh thoảng đến thử váy cưới, lễ phục.
Một hôm, tại một cửa hàng, tôi tình cờ gặp Thẩm Dục đang đặt may vest.
Anh bước đến, liếc nhìn chiếc váy cưới cao cấp đang được hai nhân viên cẩn thận nâng niu, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao cắt vào người tôi.
“Còn mơ cưới được Giang Hoài à?”
“Loại đàn bà nhẫn tâm như cô, dám đem tôi ra làm trò đùa, tôi sẽ bắt cô phải trả giá.”
Anh không hề kiêng dè khi nói thẳng, việc Giang thị bị chèn ép, là do anh ra lệnh.
“Cô muốn lấy hắn, thì tôi cứ không để cô như ý.”
Thẩm Dục nhấn mạnh lại lần nữa, rằng anh đã biết buông bỏ.
Đã nói không yêu là không yêu, chỉ đơn giản là… không cam lòng để tôi sống yên ổn.
Tôi thuận theo lời anh, làm bộ cầu xin:
“Coi như tôi xin anh, giơ cao đánh khẽ, tha cho tôi đi.”
Anh cười lạnh:
“Không tha nổi!”
Tên ngốc này…
Anh không biết, tất cả nhân vật trong truyện đều đang đi đúng cốt truyện.
Nên cho dù có phát sinh biến cố ngoài ý muốn.
Tuyến chính vẫn sẽ được thế lực vô hình đưa về đúng quỹ đạo.
Quả nhiên.
Không lâu sau đó, khủng hoảng của Giang gia được giải quyết.
Mọi thứ quay về quỹ đạo ban đầu.
Dòng thời gian vẫn trôi đúng như kịch bản, ngày cưới đã đến.
Chiếc váy cưới rất đẹp, đuôi váy trắng muốt kéo dài, khi bước đi tạo nên những vòng cung mềm mại tuyệt mỹ.
Ba chuyên viên trang điểm vây quanh tôi, tỉ mỉ chăm chút từng chi tiết.
Vừa hóa xong lớp trang điểm, điện thoại reo lên, một số lạ.
Tôi nhấc máy, giọng lạnh lùng của Thẩm Dục truyền tới:
“Đừng tưởng hôm nay cô có thể toại nguyện.”
“Cô lại sắp thất vọng rồi. Chính thất đang trên đường tới phá đám cưới.”
Anh còn hèn hạ bắt tôi đoán, liệu Giang Hoài sẽ chọn ai.
Tôi không đáp, trong đầu đang nghĩ đến chuyện khác.
Chần chừ vài giây, cuối cùng vẫn không nhịn được, lên tiếng:
“Thẩm Dục, anh có thể… đến ôm tôi một cái, trước khi buổi lễ bắt đầu được không?”
Đã đến cuối cùng rồi.
Chỉ xin một cái ôm, không quá đáng… phải không?
Tiếng thở bên kia điện thoại lập tức khựng lại, lệch cả nhịp.
Phản ứng kịp, Thẩm Dục nghiến răng tức tối nói:
“Cô tưởng tôi là gì? Thật nghĩ tôi không dám động tay với cô sao? Ngày cưới rồi còn đòi ôm bạn trai cũ, cô cũng biết chơi đấy!”
Anh tưởng tôi đang trêu chọc anh.
Không chịu nổi nữa, cúp máy ngay lập tức.
Tôi hít hít mũi, trong lòng hơi ấm ức.
Tôi không hề trêu chọc gì cả.
Chỉ là… đột nhiên rất nhớ hơi ấm trong vòng tay anh.
Lễ cưới bắt đầu.
Có lẽ nhờ Thẩm Dục ngầm đẩy một tay, nữ chính đến nhanh đến bất ngờ.
Còn chưa kịp mở cửa cho tôi bước vào lễ đường.
Bản nhạc dương cầm dịu dàng lãng mạn đột ngột bị cắt đứt.
Trong sảnh vang lên một giọng nữ chanh chua, qua cả cánh cửa vẫn nghe rõ mồn một.
“Giang Hoài! Nếu anh dám cưới người khác, tôi sẽ khiến anh cả đời không tìm được tôi nữa!”
Những thợ trang điểm và nhân viên đang giúp tôi chỉnh lại váy cưới bên cạnh đều suýt không nín nổi, cố gắng kiềm chế vẻ mặt như vừa ăn được một quả dưa chấn động.
Tôi cũng khá bất ngờ.
Cứ tưởng phải đi được hơn nửa nghi lễ, đến đoạn trao nhẫn thì màn kịch máu chó mới được tung ra.
Không quan tâm đến tiếng xì xào sau lưng, tôi vẫn bình tĩnh chờ đợi.
Chỉ chốc lát sau, cửa bất ngờ mở ra, nữ chính lao ra ngoài.
“Để Giang Hoài tự chọn đi!”
Cô ta lườm tôi một cái sắc lẹm, rồi quay người bỏ chạy.
Giang Hoài lập tức đuổi theo.
Khách khứa ồn ào xôn xao, cả hội trường hỗn loạn.
Tôi quay người lại, ngửi thấy mùi thuốc lá nồng đậm và cay đắng.
Thẩm Dục đưa tay ra:
“Không làm được Nhị thiếu phu nhân nhà họ Giang nữa rồi. Giờ em chết tâm chưa? Nếu không muốn bị người ta xem như trò cười, thì đi theo anh.”
Giọng anh chẳng tốt đẹp gì, mặt đen lại, cố ra vẻ không quan tâm.
Nhưng đôi môi mím chặt thành đường thẳng… đã sớm bán đứng sự căng thẳng trong lòng anh.
Tôi nghiêm túc nhìn anh.
Ánh mắt lặng lẽ lướt qua từng đường nét gương mặt quen thuộc ấy.
Thẩm Dục à, tôi muốn đi cùng anh biết bao.
Nhưng đáng tiếc… tôi không thể.
Sau khi tôi chết, tất cả ký ức liên quan đến tôi sẽ bị hệ thống xóa sạch.
Không ai còn nhớ rằng… chúng ta từng yêu nhau.
Bao gồm cả Thẩm Dục.
Đối với anh, tôi chỉ là một người xa lạ chưa từng gặp.
“Xin lỗi, tôi phải đi tìm Giang Hoài.”
Bàn tay đang nắm váy cưới từ từ siết chặt.
Tôi hít sâu một hơi, dưới ánh mắt chết lặng của anh, tháo giày cao gót, gỡ bỏ tấm mạng che đầu dài dằng dặc.
Mang theo vẻ bình thản và an nhiên.
Tôi bước về phía kết cục BE đã được định sẵn từ trước.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Boss Là Nữ Phụ
Tác giả: Mặc Linh
Cập nhật: 14:08 06/04/2026
Trung Khuyển Nam Thần
Tác giả: Tử Thanh Du
Cập nhật: 12:48 09/04/2026
Quét Sạch
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:29 14/04/2026
Có Hẹn Với Chàng Quỷ
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 05:29 13/04/2026
Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:21 06/04/2026