Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 6

Chương 6/9

Audio chương

15

Trên xe, Giang Trì cúi người thắt dây an toàn cho tôi, cười híp mắt nhìn:

“Vợ à, đoán xem lát nữa anh đưa em đi ăn gì.”

Tôi cong mắt, giả vờ suy nghĩ: “…Bít tết ở Viên Thủy Loan?”

“Em thích nhất là đồ tráng miệng ở đó.”

Lông mày Giang Trì khẽ nhướng.

Sau đó cười, véo nhẹ má tôi: “Vợ giỏi thật, đoán cái là trúng ngay.”

Xe khởi động.

Đèn neon của thành phố như mưa trôi qua cửa kính.

Tôi nghĩ, mình đúng là tham lam.

Mới chỉ qua một ngày.

Mà tôi đã bắt đầu buồn vì cuộc chia ly sau bảy ngày.

Ngón tay vô thức mân mê chiếc nhẫn cưới.

Tôi quay đầu, lại thấy trên tay trái của Giang Trì đang đeo chiếc nhẫn bạc cùng kiểu.

Chiếc nhẫn mà Giang Tự từng tiện tay vứt vào ngăn kéo, phủ đầy bụi, chưa từng đeo ra ngoài.

Giờ đây lại được lau sạch sẽ.

Được anh đeo đầy phô trương trên ngón áp út.

Kích cỡ còn vừa vặn đến vậy.

Vết sẹo đáng sợ trên tay anh, đã bị lớp da giả che kín mít.

Giống như chiếc áo khoác bị vứt bỏ kia.

Thứ Giang Tự coi như rác rưởi.

Lại được một người khác xem như trân bảo.

Tôi lén nhìn nghiêng mặt Giang Trì.

Chiếc xe chạy trong màn đêm, như thể bỗng hóa thành một con thuyền cô độc trôi giữa biển sâu.

Xung quanh là lạnh lẽo, là bóng tối.

Chỉ có bên cạnh anh, là một ngọn đèn đơn độc đang sáng.

Khiến tôi càng muốn lại gần hơn.

Tham lam hút lấy chút ấm áp ngắn ngủi ấy.

Xe dừng lại ở Viên Thủy Loan.

Giang Trì thần sắc bình thường, vươn tay định tháo dây an toàn cho tôi.

Lại bị tôi giữ lấy cổ tay.

Anh khựng lại.

Các đốt ngón tay trái không tự nhiên co lại.

Rồi ngẩng mắt, mỉm cười hỏi: “Sao vậy, vợ?”

Ánh đèn mờ không soi rõ sắc mắt trầm tối của Giang Trì.

Tôi nhẹ nhàng nắm lấy tay anh.

Hai chiếc nhẫn cưới chồng lên nhau.

Da giả nhìn thì ổn.

Nhưng sờ vào… vẫn không đủ mịn.

Hàng mi anh khẽ run.

Bình thản cúi mắt xuống.

Tựa như giơ cổ chờ chém.

Lặng lẽ chờ đợi… phán quyết của chủ nhân.

16

“Không sao đâu.”

Tôi nhìn gương mặt anh.

Rất nghiêm túc, rất nhẹ nhàng nói:

“Hôm nay trông anh đặc biệt đẹp.”

“Nên… muốn nhìn thêm một chút.”

Giang Trì cười.

Tôi thích dáng vẻ anh khi cười.

Dù toàn thân bê bết máu, dù từng bị giẫm xuống bùn lầy, anh vẫn có thể cong môi như vậy.

Giống như… anh vĩnh viễn không chịu cúi đầu trước số phận.

Còn tôi thì đã quen với việc thỏa hiệp.

Vì thế, lại càng mê muội cảm giác không chịu thua ấy.

Tôi nắm tay Giang Trì, sánh vai cùng anh bước vào Viên Thủy Loan lộng lẫy ánh vàng.

Trước khi vào cửa, tôi bỗng dừng lại, quay đầu hỏi:

“Anh có biết tiền thân của Viên Thủy Loan là gì không?”

Khóe môi Giang Trì vẫn mang ý cười, lắc đầu, vẻ mặt bình thản.

“Là gì?”

“Là một đấu thú trường ngầm.”

Anh khựng lại.

Tôi chỉ về phía con đường nhỏ bị xích khóa, cấm người qua lại đối diện cổng lớn, bình thản giới thiệu:

“Tất cả thú nô đều bị áp giải vào con đường đó.”

“Bên trong là những chiếc lồng vừa bẩn vừa hôi, toàn mùi máu tanh.”

“Thú nhân phải đeo vòng cổ và xích sắt nặng nề, co mình trong chiếc lồng chật hẹp chỉ hai mét vuông.”

“Sau đó bị đưa vào lồng bát giác, cắn xé lẫn nhau.”

“Trên sàn đấu, thắng thì có cơm ăn.”

“Thua thì bị đồng loại… ăn thịt.”

Tôi từng chữ từng chữ, nói ra mọi chi tiết của đấu thú trường năm đó.

Giang Trì từ đầu đến cuối vẫn luôn bình thản.

“Vậy thì… thật thảm quá rồi.”

Anh cụp mi, chỉ trả lời tôi đúng một câu như vậy.

Tôi lại hỏi: “Trước đây anh từng đến những nơi như thế này chưa?”

“…Ừm.”

Người đàn ông nghiêng đầu, nhìn con đường hoang tàn kia.

Đôi mắt đen phản chiếu ánh sáng, nửa sáng nửa tối.

Rồi anh bỗng cười.

“Dĩ nhiên là chưa từng.”

Giang Trì thản nhiên trả lời, diễn đến mức tôi không tìm ra nổi một kẽ hở.

Phải.

Giang Tự tuyệt đối sẽ không đến loại nơi này.

Anh trai của anh, từ nhỏ đến lớn, luôn được mẹ bảo vệ rất, rất kỹ.

17

Chúng tôi ngồi xuống tầng hai của Viên Thủy Loan.

Toàn cảnh tầng một thu trọn trong tầm mắt.

Chiếc lồng bát giác khổng lồ từng đặt ở sảnh lớn tầng một, đã biến mất từ nhiều năm trước.

Giờ đây, trên sân khấu là nghệ sĩ piano và violin đang cùng hòa tấu nhạc cổ điển.

Tôi không ngờ lại gặp chị tôi ở đây.

…Cùng với Giang Tự.

Chị tôi xông xáo bước vào sảnh, vừa liếc mắt đã nhìn thấy tôi và Giang Trì.

“Ôi, trùng hợp ghê.”

Chị ấy hứng khởi chạy lên, ngồi xuống cạnh chúng tôi.

“Đã đến rồi thì ăn ké một bữa.”

“Em rể mời nhé.”

Ôn Lâm nháy mắt với tôi, cười đểu.

Tôi câm nín mím môi, đồng thời nhìn thấy Giang Tự lặng lẽ đi theo phía sau chị.

Ngoài dự đoán.

Anh ta cau mày, sắc mặt lạnh lẽo, trông chẳng vui vẻ chút nào.

Chẳng phải đã có thể danh chính ngôn thuận ở bên người mình thực sự thích rồi sao?

Vậy còn bày cái mặt thối đó làm gì.

Chỉ tổ khiến người khác mất ngon.

Tôi uể oải cúi mắt, cảm giác bỗng chốc không còn chút hứng ăn uống.

Giang Trì lại chưa nhận ra không khí bất thường.

Vẫn dịu dàng cắt bánh ngọt thành từng miếng nhỏ, đưa tới bên môi tôi.

“Vợ à, há miệng.”

Đã bị anh đút vài lần, tôi theo phản xạ mở miệng.

Không ngờ, Giang Tự lại đột ngột đứng dậy, nắm lấy tay anh.

Tôi và Giang Trì đồng thời sững người.

Nụ cười trên mặt Giang Trì thu lại.

Anh ngẩng mắt nhìn anh trai mình, ánh nhìn cũng lạnh hẳn đi: “Muốn ăn thì tự gọi.”

“Giành đồ của chị dâu làm gì.”

Giọng điệu giáo huấn đậm mùi bề trên.

Giống hệt cách anh trai anh vẫn hay nói chuyện.

Giang Tự tức đến bật cười.

Nhìn ánh mắt âm trầm của anh ta, tôi bỗng sợ anh ta mất kiểm soát mà lộ thân phận, phá hỏng bảy ngày hạnh phúc ngắn ngủi của tôi.

Thế nên tôi lập tức chủ động đưa đĩa bánh ngọt cho Giang Tự, giúp anh ta chữa cháy: “Không sao không sao, em ăn no rồi.”

Tôi kéo tay Giang Trì đứng dậy rời đi.

Mười ngón tay đan chặt.

Hai chiếc nhẫn cưới chồng lên nhau.

Cứ thế phản chiếu rõ ràng trước mắt Giang Tự.

Lấp lánh.

Chói mắt.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Vợ Của Vai Ác Không Dễ Làm

Vợ Của Vai Ác Không Dễ Làm

Tác giả: Tử Thanh Du

Cập nhật: 12:53 09/04/2026
Sau Khi Chia Tay Tra Công, Tôi Trèo Lên Giường Mối Tình Đầu

Sau Khi Chia Tay Tra Công, Tôi Trèo Lên Giường Mối Tình Đầu

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:22 25/04/2026
Cùng Bạn Thân Quẩy Tung Tận Thế

Cùng Bạn Thân Quẩy Tung Tận Thế

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:30 25/04/2026
Sau Khi Tỏ Tình Thất Bại

Sau Khi Tỏ Tình Thất Bại

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:41 25/04/2026
Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Tác giả: Mặc Linh

Cập nhật: 08:34 08/04/2026