Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 7

Chương 7/8

Audio chương

16

Hóa ra ta chưa bao giờ thực sự thoát khỏi bàn tay của Thẩm Thanh Thức.

Năm đó, khi ta vừa đến huyện Kính chưa đầy hai tháng, người của Thẩm Thanh Thức đã tìm thấy ta.

Chỉ là lúc bấy giờ Ngụy Tử Việt mới bắt đầu khởi thế, Thịnh quốc đại loạn, mà huyện Kính là một trong số ít những nơi không bị chiến hỏa càn quét.

Cân nhắc lợi hại, Thẩm Thanh Thức dứt khoát để ta ở lại đó.

Mọi chuyện cuối cùng cũng có lời giải thích.

Khi ta mới chân ướt chân ráo đến, người nhà của huyện lệnh muốn nạp ta làm thiếp, bị hộ vệ của ta đánh đuổi.

Trước khi đi, hắn còn huênh hoang nói tỷ phu mình là huyện lệnh, sẽ cho ta biết tay.

Ngày hôm sau, kẻ đó bị treo cổ ngay cổng huyện nha, vị huyện lệnh kia cũng bị tố cáo và mất chức.

Khi ta mang thai tháng thứ bảy, bị một mụ đàn bà vu khống là quyến rũ chồng bà ta, đi rêu rao khắp nơi khiến ta suýt sảy thai.

Chỉ mấy ngày sau, mụ ta được phát hiện đã nhảy giếng tự tử, trước khi chết còn để lại huyết thư nói rõ vì phu quân mụ tơ tưởng đến ta nên mụ mới tức giận vu khống.

Ngày ta lâm bồn là vào mùa đông.

Ta đau đến mức mắng chửi Thẩm Thanh Thức xối xả, tầm nhìn nhòe đi vì nước mắt, nhưng dường như ta đã nhìn thấy Thẩm Thanh Thức.

Hắn nắm lấy tay ta, bên tai là những lời thủ thỉ dịu dàng:

"Là lỗi của ta, ta là tên khốn, để nàng phải đau thế này."

Trong lúc ý thức mơ hồ, ta nghe thấy từng tiếng "Khanh Khanh" ôn nhu đến tận xương tủy.

Khi đó, ta chỉ ngỡ đó là một giấc mơ.

Và từ khi A Duy tròn một tuổi, hắn thường xuyên lẻn vào trạch viện để trêu đùa con bé.

Sức chiến đấu của đám hộ vệ ta thuê ở huyện nhỏ này làm sao chống lại được người như Thẩm Thanh Thức.

A Duy chưa đầy một tuổi đã biết gọi "Nương", ta vui mừng khôn xiết, mấy ngày đó ăn cơm cũng thấy ngon hơn hẳn.

Nhưng chỉ chưa đầy mười ngày sau, khi ta dùng trống bỏi trêu chọc cục thịt nhỏ này, A Duy nhìn ta, đột nhiên thốt ra một tiếng mơ hồ nhưng vẫn có thể nghe ra: "Cha... cha..."

Ta đầy đầu dấu hỏi chấm.

Tiếng "Nương" là ta dạy mãi con bé mới gọi được, còn tiếng "Cha" ta chưa bao giờ dạy.

Chẳng lẽ thiên bẩm đã biết gọi cha?

Vì chuyện này mà ta đã u uất mất mấy ngày.

Giờ ta mới biết, hóa ra là do tên khốn Thẩm Thanh Thức lén lút dạy!

Về sau, khi A Duy bắt đầu biết nhớ việc, Thẩm Thanh Thức thường tranh thủ lúc hộ vệ và nha hoàn đưa con bé ra ngoài chơi để "bắt cóc" con gái, còn giao hẹn với con bé không được nói cho ta biết.

Có thể tưởng tượng được, đám hộ vệ và nha hoàn của ta sớm đã bị hắn mua chuộc cả rồi.

Mọi chuyện đã sáng tỏ, ta chẳng biết nên bày ra vẻ mặt gì.

Phủ Tuyên Vương.

Không, giờ là Phủ Tể tướng.

Nhìn căn phòng quen thuộc, ta khẽ thở dài.

Cuối cùng vẫn quay lại nơi này.

Buổi tối, ta gặp Lạc Vô Ưu.

Bên cạnh nàng ấy là Ngụy Tử Việt, giờ đã là đương kim Hoàng đế.

Tư thế hai người thân mật, rõ ràng là một đôi tình nhân.

Nghe nói tháng sau Hoàng đế sẽ sắc phong Lạc Vô Ưu làm Hoàng Hậu.

Ta kinh ngạc.

Đợi lúc Ngụy Tử Việt và Thẩm Thanh Thức bàn công chuyện, ta lén hỏi Lạc Vô Ưu: "Hoàng hậu nương nương, người và Bệ hạ làm sao mà đến được với nhau vậy?"

Lạc Vô Ưu dường như nhìn thấu tâm tư của ta, cười nói: "Nàng muốn hỏi tại sao ta không thích Thẩm tướng đúng không?"

Ta chột dạ sờ mũi.

Lạc Vô Ưu tiếp tục: "Ta sẽ không thích một nam nhân mà trong lòng luôn chứa đựng nữ nhân khác. Người trong lòng hắn từ đầu đến cuối luôn là nàng, ta và hắn chỉ là quan hệ giữa lang trung và bệnh nhân."

Cùng là nữ nhân, Lạc Vô Ưu đoán được phần nào lý do ta nghi ngờ nàng ấy và Thẩm Thanh Thức năm xưa, vì vậy nàng ấy bảo ta ghé tai lại gần, kể cho ta nghe một bí mật.

17

Đêm đã về khuya, A Duy đã ngủ say.

Ta suy nghĩ rất lâu, cuối cùng quyết định hỏi thẳng: "Thẩm Thanh Thức, chàng thích ta ở điểm nào?"

Thẩm Thanh Thức khẽ nghiêng đầu, khóe môi hiện lên một tia cười nhạt: "Thích nhất định phải có lý do sao?"

Ta ngẩn người.

Thích cần lý do không? Không cần sao? Hay là có?

Ở thế giới hiện thực, ta đã xem qua biết bao bộ phim, đọc biết bao cuốn tiểu thuyết, nam nữ chính đều có lý do để yêu đối phương.

Ta còn thường xuyên phân tích: Nam chính yêu nữ chính vì cô ấy lương thiện, kiên cường, thông minh, hay vì cô ấy hợp gu thẩm mỹ, vì tam quan tương đồng...

Còn với Thẩm Thanh Thức, suốt ba năm đó, những gì ta thể hiện ra chỉ là sự nhát gan, yếu đuối và ích kỷ.

Tam quan của chúng ta không hợp, ta cũng không tin một người từng gặp qua muôn vàn mỹ nhân như hắn lại chỉ vì nhan sắc mà yêu ta.

Nghĩ đi nghĩ lại, ta chợt nhận ra một điều.

Có lẽ ta không nên dùng tư duy của người bình thường để nhìn nhận Thẩm Thanh Thức.

Hắn là một bệnh kiều, mà cái "thích" của bệnh kiều thì không thể giải thích bằng lẽ thường.

Theo mạch suy nghĩ đó, mọi thứ dần mở rộng ra.

Trong nguyên tác thực ra cũng không viết rõ vì sao Thẩm Thanh Thức lại yêu Lạc Vô Ưu.

Lương thiện, hoạt bát, kiên định... đó đều là phán đoán chủ quan của ta.

Bệnh kiều thích cái gì, chẳng ai biết được.

Có thể chỉ vì một câu nói, một hành động vô tình nào đó của bạn cũng đủ kích hoạt sự "yêu và thích" đầy cực đoan của họ.

"Thẩm Thanh Thức." Ta khẽ gọi hắn: "Chàng còn có thể để ta rời đi không?"

Nụ cười trên môi Thẩm Thanh Thức nhạt đi nhiều: "Khanh Khanh nỡ bỏ mặc ta, nhưng nàng có nỡ bỏ lại A Duy không?"

Ta lẩm bẩm: "Không nỡ."

"Vậy thì ở lại đi."

"Sáu năm qua Khanh Khanh cũng nên hiểu thế gian này hiểm ác nhường nào. Nàng và A Duy ở bên ngoài sẽ phải chịu bao nhiêu uất ức, gặp bao nhiêu nguy hiểm.”

“Chỉ nói riêng chuyện tên Huyện lệnh huyện Kính năm đó, nếu không có ta, kết cục của Khanh Khanh sẽ ra sao?”

“Sau này khi A Duy lớn lên, nếu con bé cũng gặp phải những chuyện đó, nàng tính làm thế nào?"

Phải rồi, thế đạo này vốn dĩ bất công với nữ tử.

Ta chẳng phải thần y, sát thủ, đặc công hay thiên tài kinh doanh như trong truyện xuyên không, ta chẳng có tài cán gì.

Dù có bảo vệ được bản thân, ta cũng không chắc bảo vệ được A Duy.

Đã có quyết định trong lòng, ta nhìn Thẩm Thanh Thức, bỗng thấy mình cũng chẳng thiệt thòi gì.

Thẩm Thanh Thức đẹp trai, có tiền, chung thủy không ngoại tình, chỉ là chiếm hữu hơi mạnh, người hơi điên một chút, người bình thường khó mà chịu thấu.

Nhưng thật ra... ta cũng đâu có bình thường.

Ta vốn là "fan cứng" của thể loại truyện bệnh kiều, nếu không đã chẳng đọc cuốn nguyên tác này.

Ta thích cái thứ tình yêu rực cháy đến mức muốn nuốt chửng đối phương.

Ở thế giới hiện thực, ta không yêu đương là vì thấy đa số mọi người đều yêu chỉ để yêu, họ không chân thành, chưa từng nghĩ đến việc bên nhau trọn đời.

Với ta, nếu một mối quan hệ chắc chắn sẽ kết thúc bằng sự chia ly, thà rằng đừng bắt đầu.

Khi mới xuyên tới, ta cứ ngỡ Thẩm Thanh Thức sẽ yêu nữ chính nên không dám tin hắn yêu mình, tìm mọi cách trốn chạy.

Còn bây giờ...

Ta nhìn chăm chú vào gương mặt tuấn mỹ của nam nhân trước mắt, khẽ mỉm cười.

Vậy thì, Thẩm Thanh Thức, ta cũng sẽ không buông tha cho chàng nữa đâu.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Mây Tan Trăng Sáng

Mây Tan Trăng Sáng

Tác giả: Vi Khanh Thập Bút

Cập nhật: 14:43 20/04/2026
Vợ Của Vai Ác Không Dễ Làm

Vợ Của Vai Ác Không Dễ Làm

Tác giả: Tử Thanh Du

Cập nhật: 12:53 09/04/2026
Thỏ Tinh Báo Ân

Thỏ Tinh Báo Ân

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:13 20/04/2026
Sau Khi Chồng Chết, Tôi Bị Em Chồng Thừa Kế

Sau Khi Chồng Chết, Tôi Bị Em Chồng Thừa Kế

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:25 20/04/2026
Tiểu Tứ Trọng Sinh, Tôi Nằm Yên Cũng Thắng

Tiểu Tứ Trọng Sinh, Tôi Nằm Yên Cũng Thắng

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:54 19/04/2026