Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 2

Chương 2/7

Audio chương

4

Ta mở cửa ra, người đứng ngoài là em trai ta — Hạ Diệu Tổ.

Ta và em trai là song sinh.

Ngày sinh ra, nước lũ dâng cao trong thôn, cuốn chết mấy con gia súc.

Bà đồng trong làng tay cầm pháp khí, treo cờ thần trước cửa nhà ta.

Bà ta nói song sinh là điềm xấu, trong hai đứa nhất định có một kẻ sẽ mang tai họa đến cho gia đình.

Cha mẹ vốn định lén bóp chết ta.

Sau đó thấy con gái nhà hàng xóm xuất giá được sính lễ mười vạn, liền đổi ý, giữ ta lại.

Hạ Diệu Tổ huýt sáo, bộ dạng lưu manh.

Vừa thấy ta mở cửa, hắn liền mất kiên nhẫn:

“Sao lâu thế? Không phải giấu đàn ông trong nhà đấy chứ?”

Hắn thò đầu nhìn ngó vào trong, gạt ta sang một bên, bắt đầu đi khắp nhà kiểm tra.

Yến Tuy đã biến thành rắn đen nhỏ, ngoan ngoãn cuộn mình trong rương.

Hạ Diệu Tổ không thay dép, ngồi phịch xuống ghế, gác chân lên bàn trà.

Đôi giày lấm bùn để lại những dấu bẩn loang lổ trên nền nhà sạch sẽ.

Ta nhíu mày.

Đây là thành quả mà rắn đen vất vả lau dọn suốt cả buổi sáng.

Ta bước lên túm hắn dậy.

“Bẩn chết đi được! Lau sạch cho tao!”

Hạ Diệu Tổ chẳng để tâm, cười hề hề.

“Chị à, chuyện chính còn chưa nói. Có tiền không? Cho em ít dùng.”

Ta hất tay hắn ra.

“Tiền đâu ra mà cho?!”

Ánh mắt hắn đảo tròn, nhe răng cười.

“Nếu không phải em nhường cơ hội cho chị, sao chị lên được đại học?”

“Đòi chút báo đáp có quá đáng đâu?”

Vô số đêm, ta khoác áo bông, đứng dưới cột đèn đường leo lét đọc sách.

Chỉ vì họ bảo ta tốn điện.

Giường gỗ cứng đến đau lưng, đôi tay đầy nẻ cóng tê dại.

Ta đi đến hôm nay, chưa từng nhờ ai nhường cho cơ hội nào cả —

chỉ dựa vào một thân liều mạng.

Nghĩ tới đó, ta đẩy mạnh Hạ Diệu Tổ.

“Cút! Cút ra ngoài!”

Từ nhỏ làm việc đồng áng, tay ta cũng có sức.

Nhưng sức đàn ông rốt cuộc vẫn hơn.

Hạ Diệu Tổ hất ta ra, giơ tay định đánh.

“Đừng có được đằng chân lân đằng đầu!”

“Cha mẹ nói rồi, tiền của mày là của tao! Sau này lấy chồng, sính lễ cũng phải đưa tao!”

Một con rắn đen lao vút lên cánh tay hắn.

Đôi mắt đậu đen đáng yêu lúc này tràn đầy sát khí.

Lưỡi rắn đỏ tươi lóe lên, nanh nhọn cắn phập xuống cánh tay hắn.

Hạ Diệu Tổ hét thảm.

Hắn điên cuồng vung tay định hất rắn ra, nhưng rắn đen cắn chặt không buông,

hắn liền đập mạnh tay vào tường.

Ta lo Yến Tuy bị thương, vớ lấy cái ghế đập thẳng vào đầu Hạ Diệu Tổ.

“Rầm” một tiếng, thân hình béo ú của hắn đổ sập xuống đất, bất tỉnh.

Rắn đen bị văng mạnh ra xa.

Ta vội vàng nhặt lên xem xét.

Vảy vỡ nhiều chỗ, rịn máu.

Gọi mấy tiếng vẫn không phản ứng.

Sống mũi ta cay xè.

Bị cha mẹ đánh đập, ta chưa từng khóc.

Bị nhốt phòng tối, bỏ đói, ta cũng chưa từng khóc.

Ta sớm biết, khóc chẳng giải quyết được gì.

Nhưng lúc này, nước mắt lại không nghe lời, trào ra không ngừng.

5

Rắn đen yếu ớt mở mắt.

“Đừng khóc… ta không sao.”

Hắn dụi đầu vào lòng bàn tay ta khẽ cọ, rồi lại gục xuống.

Ta nâng hắn cẩn thận.

“Yêu quái chẳng phải rất lợi hại sao? Hu hu… sao ngươi yếu thế này?”

Đầu đuôi rắn quấn lấy cổ tay ta.

“Ta không phải yêu quái… ta là sơn thần.”

Ta trợn to mắt, hoàn toàn không hiểu sao lại thành sơn thần được.

Yến Tuy dùng đầu đuôi lau nước mắt cho ta, bảo ta lấy linh thảo cho hắn, ngủ một giấc là ổn.

Nói xong liền ngất đi.

Ta vội vàng lục chiếc rương nhỏ tìm thuốc.

Cái rương chạm khắc hoa văn này hắn quý lắm, bị ta lôi ra không ít thứ kỳ quái.

Hai con người nhỏ nặn bằng đất, nhìn kỹ thì giống hệt ta và hắn.

Một con rắn nhỏ khắc bằng gỗ.

Một miếng ngọc nhỏ khắc hoa ngô đồng.

Bỏ qua đống đồ linh tinh ấy, cuối cùng ta lật thấy một cuốn cổ thư vẽ tay ở dưới cùng.

Hắn nói linh thảo kẹp trong đó.

Ta mở sách, trang đầu tiên lại là… cấu tạo cơ thể.

Bên trên có dòng chữ nhỏ:

“Rắn dưới năm trăm tuổi cấm xem.”

May mà ta không phải rắn, xem chắc không sao nhỉ?

Lật tiếp mấy trang, chiêu thức càng lúc càng nhiều, khiến ta đỏ mặt tim đập.

Ta cho rắn đen uống thuốc.

Trong sách viết, lúc suy yếu, sơn thần không thể hóa hình, phải tìm lại bản thể tượng đất.

Để hắn mau hồi phục, ta nhét rắn đen vào trong ngực.

Đá văng Hạ Diệu Tổ đang ngất như heo chết giữa đường.

Rồi vội vàng lên núi, tìm ngôi miếu sơn thần đã bỏ hoang từ lâu.

Lúc này ta vô cùng cảm kích bản thân gan to như Triệu Vân nhập thể.

Dù sao đã sống chung với rắn rồi, mức độ tiếp nhận cũng cao hơn người thường.

Ánh trăng lọt qua tán rừng, lốm đốm như tuyết tàn.

Tường ngoài miếu sơn thần rách nát, hương khói thưa thớt.

Nhưng bên trong lại sạch sẽ, không hề đầy mạng nhện bụi bặm như ta tưởng.

Rắn đen hồi lại chút tinh thần, biến thành thiếu niên xinh đẹp, ngồi dưới tượng đất nhắm mắt nghỉ ngơi.

Ta ngẩng đầu nhìn trộm.

Dung mạo tượng đất quả thật rất giống hắn, chỉ là trẻ hơn một chút.

Trông giống hệt dáng vẻ lần đầu hắn vào giấc mơ của ta khi còn nhỏ.

Chẳng lẽ khi đó… hắn đã là sơn thần rồi sao?

Ánh trăng chiếu vào, ta ngồi bên rắn đen, bất giác xuất thần.

“Đại ca!”

Giữa đêm tĩnh mịch, vang lên một tiếng gọi kích động.

Ngoài cửa sổ thò vào một cái bóng đen gầy gò.

Ta giật mình suýt ngã khỏi bệ thờ.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Con Nghiện Tay Đẹp Như Tôi Lại Xuyên Vào Game Kinh Dị?

Con Nghiện Tay Đẹp Như Tôi Lại Xuyên Vào Game Kinh Dị?

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 09:10 24/04/2026
Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Chu Ngọc

Cập nhật: 12:56 09/04/2026
Vợ Của Vai Ác Không Dễ Làm

Vợ Của Vai Ác Không Dễ Làm

Tác giả: Tử Thanh Du

Cập nhật: 12:53 09/04/2026
Nhật Ký Nuôi Zombie Của Nữ Phụ

Nhật Ký Nuôi Zombie Của Nữ Phụ

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:56 23/04/2026
Sênh Sênh, Anh Không Hối Tiếc

Sênh Sênh, Anh Không Hối Tiếc

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:07 23/04/2026