Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 2

Chương 2/8

Audio chương

Hôn sự của ta và Ngụy Hoài Vân được định vào ba tháng sau, thụy tuyết triệu phong niên, cầu lấy một cái điềm lành.

Đến hoàng cung, phụ hoàng đã bày sẵn tiệc tại điện Diên Triều để đợi hai chúng ta.

Lúc dẫn hắn vào điện, ta liền nhìn thấy Cố Hành Chỉ đang ngồi ở hàng thứ ba bên phía tay phải, đối diện với Chu Đại.

Chàng vẫn vận một thân bạch y thêu vân kim, ngọc đới thúc phát, mặt đẹp như quán ngọc, mày mắt thâm trầm, môi mỏng như anh đào, đúng là một bộ dáng thanh lãnh, tựa cao sơn bạch tuyết, như trích tiên dưới trăng, khiến phàm nhân chẳng thể lại gần.

Bước chân ta khựng lại một chút, khép hờ hàng mi, không nhìn chàng nữa.

Động tác nhỏ nhặt như vậy lại bị người bên cạnh ta nhận ra: "Nàng làm sao thế?"

Giọng hắn lười nhác, nhẹ nhàng, pha chút quan tâm.

Chỉ sợ hắn lại tức giận, ta liền qua loa cho xong chuyện, hành lễ với phụ hoàng mẫu hậu rồi ngồi vào chỗ.

Ngụy Hoài Vân ngồi cùng một án kỷ với ta, món cua béo ngậy phía trên hắn chẳng hề động tới dù chỉ một lần.

"Sao chàng không ăn cua?" Ta nghiêng đầu nhìn hắn, tiện tay cầm lấy một con.

Ngụy Hoài Vân đưa tay chống một bên trán, khẽ nâng mí mắt nhìn ta: "Vừa tanh vừa phiền phức, lười ăn."

Có lẽ là nhìn hắn đến mê muội, ta săn sóc nói: "Để ta bóc giúp điện hạ."

Hắn chẳng có ý kiến gì mà đáp lời, ta bèn cúi đầu tỉ mỉ bóc vỏ cho hắn, còn nghiêm túc hơn cả khi tự ăn.

Bên cạnh đổ xuống một bóng râm, người nọ áp sát lại gần, gây chuyện thị phi: "Công chúa thật khéo biết đau lòng người khác, ngày trước đối đãi với người cũ của nàng, cũng như thế này sao?"

Nghe hắn lại nhắc tới Cố Hành Chỉ, ta không nhịn được liếc mắt nhìn sang, lại chỉ thấy Cố Hành Chỉ đang nâng chén uống rượu, đến một cái liếc mắt cũng không thèm đưa tới, ngược lại là Chu Đại cười với ta: "Hoàng tỷ sao lại ăn cua rồi?"

Ta bị dị ứng với thứ này, cũng coi như là chuyện thiên hạ đều biết. Nàng ta vừa nói vậy, mọi người trong yến tiệc tự nhiên đều nhìn sang, bao gồm cả Cố Hành Chỉ.

"Công chúa sao không nói lời nào?" Ngụy Hoài Vân nào biết đến chuyện phải cẩn ngôn thận hành trước mặt bao người, xương cốt hắn dường như càng thêm lười nhác.

Ta chịu đựng ánh nhìn của mọi người, đặt phần thịt cua và gạch cua đã bóc xong vào đĩa ngọc, rót cho hắn một chén giấm, bỏ thêm chút gừng vụn để khử mùi tanh: "Ăn đi, trước đây không hề như vậy, chỉ có mình chàng thôi."

Tuy âm thanh không lớn, nhưng nếu kiên nhẫn lắng nghe vẫn có thể phân biệt được, phụ hoàng mẫu hậu ngồi phía trên đều cười cả lên, mọi người trong tiệc cũng cười theo, ngay cả Chu Đại cũng che mặt, cứ như thể chúng ta là một đôi thần tiên quyến lữ vậy.

Duy chỉ có Cố Hành Chỉ ném chiếc chén bạch ngọc trong tay vào chiếc ống nhổ bên cạnh, keo kiệt liếc ta một cái, chỉ một cái thôi, đã khiến ngũ tạng của ta phát lạnh.

Ngụy Hoài Vân cực kỳ nhạy cảm, nhìn theo ánh mắt của ta, lạnh giọng hỏi: "Công chúa đang nhìn ai?"

Còn chưa kịp để ta nghĩ ra cách nào để lấp liếm qua chuyện, đã có thị vệ hốt hoảng chạy vào quỳ rạp xuống đất: "Khởi bẩm bệ hạ, điện Lạc Thủy phát hỏa!"

Điện Lạc Thủy là cung điện của ta, ta tự nhiên nôn nóng chạy ra ngoài.

Mọi người ở điện Diên Triều cũng đều theo ra.

Lửa cháy rất lớn, rõ ràng là muốn thiêu rụi toàn bộ bên trong không sót thứ gì, bao gồm cả những ký ức tẻ nhạt kia.

Cố Hành Chỉ trong bảy năm ấy cũng từng dịu dàng với ta, trong điện Lạc Thủy cất giấu rất nhiều thứ chàng tặng ta, tuy không thể so sánh với Chu Đại, nhưng dù sao cũng là một niệm tưởng.

Ta ngây người ngoảnh đầu nhìn chàng, chàng vận bạch y đứng đó, không chút biểu cảm, tựa hồ đang ngắm nhìn pháo hoa, chứ không phải tai hỏa.

Cho đến khi Chu Đại ghé sát vào bên người chàng, chàng mới cúi người lắng nghe, lộ ra vài phần thần sắc nghiêm túc.

Ngụy Hoài Vân vỗ nhẹ vai ta, thong dong nói: "Đừng quá đau lòng, những thứ nàng bị thiêu rụi, sau này ta đều sẽ tìm về cho nàng không thiếu một thứ."

"Trong cung của ta bảo vật rất nhiều, điện hạ sao lại nói khoác?" Nhìn bộ dạng vạn sự không để tâm này của hắn, ta thật sự cảm thấy buồn cười, nỗi u uất cũng bị quét sạch, bèn có tâm trí trêu chọc hắn.

Hắn chỉ khẽ "chậc" một tiếng: "Mẫu tộc của ta là hoàng thương bậc nhất đại Ngụy, thứ gì mà không kiếm được cho nàng, đồ không có tinh mắt, thứ quý giá nhất trong cung của nàng vẫn còn đây, gấp cái gì."

Thứ quý giá nhất?

Ta chớp mắt hai cái, nhận ra hắn đang nói chính mình, nhịn không được khom lưng cười rộ lên. Những người xung quanh đều kinh ngạc, cung điện của ta bị hủy hoại hết thảy mà ta cư nhiên vẫn cười vui vẻ đến vậy.

"Điện hạ nói cực phải, thứ quý giá nhất của bản công chúa vẫn còn, đã là vạn hạnh."

Giọng ta không lớn không nhỏ, phụ hoàng nghe thấy liền dẫn đầu vỗ tay: "Nữ nhi của ta thật có phong thái phong lưu."

Quần thần không ai không phụ họa, duy chỉ có Cố Hành Chỉ đứng cách đó không xa, nhìn chằm chằm vào ta, trong đôi mắt đen kịt là một mảnh thâm trầm, nhìn đến mức khiến cổ họng người ta nghẹn lại.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Mười Tám Tầng Trên Nhân Gian

Mười Tám Tầng Trên Nhân Gian

Tác giả: Kiều Thượng Tiểu Bồ

Cập nhật: 02:23 04/05/2026
Sống Lại Báo Thù Tẩu Tẩu

Sống Lại Báo Thù Tẩu Tẩu

Tác giả: Giang Thảo Thảo

Cập nhật: 15:56 04/04/2026
Tri Ý

Tri Ý

Tác giả: Cửu Kim

Cập nhật: 06:00 03/05/2026
Gia Đình Dẫn Tôi "Nằm Thẳng" Sống Qua Tận Thế

Gia Đình Dẫn Tôi "Nằm Thẳng" Sống Qua Tận Thế

Tác giả: Tiểu Ngư Nhi

Cập nhật: 06:14 03/05/2026
Bất Ngờ Nhận Được Tin Nhắn Của Anh Trai Sau Hai Năm Mất Tích

Bất Ngờ Nhận Được Tin Nhắn Của Anh Trai Sau Hai Năm Mất Tích

Tác giả: Phong Phong

Cập nhật: 12:29 02/05/2026