Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 7

Chương 7/7

Khi ta trở lại phủ quận chúa, trời đã tối hẳn.

Vừa vào cửa, người của Đại Lý Tự đã tới.

Vị phụ thân lòng dạ hiểm độc của ta còn chưa kịp phản ứng đã bị người của Đại Lý Tự đè trên mặt đất.

Bị bắt đi cùng ông ta còn có cả Triệu di nương.

Trước khi bọn họ bị mang đi, ta giơ tay lên chào tạm biệt từng người một, mỗi người một bạt tai.

Phụ thân ta thẹn quá hoá giận, muốn đá ta, nhưng bị quan sai nhấn xuống đất.

"Thành thật một chút!"

Phụ thân ta vừa giãy dụa vừa mắng ta: "Lục Nguyên Chiêu, ngươi là cái đồ..."

Trước khi ông có thể nói nốt những lời tiếp theo, quan sai đã nhét một miếng vải rách vào miệng ông ta.

Lục Nguyên Tích đã bị dọa sợ.

Mãi đến khi quan sai áp phụ thân ta và Triệu di nương đi, Lục Nguyên Tích hốt hoảng chất vấn ta ta: "Lục Nguyên Chiêu, ngươi đã làm gì? Vì sao người của Đại Lý Tự lại bắt phụ thân và nương đi?"

Ta lạnh lùng nhìn Lục Nguyên Tích: "Ta cho ngươi một đêm để thu thập đồ đạc, sáng sớm ngày mai rời khỏi phụ quận chúa."

Lục Nguyên Tích như không nghe thấy, lao tới như điên muốn kéo ta.

Thúy Châu nhanh tay nhanh mắt ngăn nàng lại.

Lục Nguyên Tích giãy dụa muốn thoát khỏi Thúy Châu: "Lục Nguyên Chiêu, ngươi dựa vào đâu mà đuổi ta đi? Ta cũng là nữ nhi của phụ thân, đây..."

Ta bị âm thanh của Lục Nguyên Tích làm cho nhức đầu, trực tiếp cho nàng một bạt tai.

Lục Nguyên Tích dường như bị ta đánh ngu người luôn.

Nàng ôm mặt, nhìn ta với vẻ mặt khó tin, môi run run như muốn nói nhưng lại không phát ra âm thanh nào.

"Nếu ngươi vẫn không nghe lời, vậy sáng sớm ngày mai, thay vì được đàng hoàng rời khỏi phủ quận chúa, ngươi sẽ bị ta ném ra ngoài."

Cái chết của mẫu thân ta và Lục Nguyên Tích, vị đệ đệ đang học ở học viện của nàng ta không có liên quan gì.

Nhưng phụ thân bọn họ và nương liên thủ hại chết mẫu thân ta. Nếu ta còn để bọn hắn sống ở phụ quận chúa của mẫu thân ta, thì ta không làm được. Ta cũng đâu phải thánh mẫu đâu?

Ta không có giận chó đánh mèo đến trên đầu bọn họ, đã là sự nhân từ lớn nhất của ta.

Mà Lục Nguyên Tích ăn một bạt tai xong cũng trở nên thành thật hơn.

Nàng trở lại viện tử của mình thì không thể chờ được mang tất cả đồ vật quý giá đi.

Không chỉ vậy, nàng thậm chí còn muốn đem đồ vật trong phòng Triệu di nương mang đi hết.

Nhưng ta đã sớm ngờ tới nàng sẽ làm vậy, cho nên đã phái người trông giữ viện tử cùng khố phòng của Triệu di nương.

"Đồ vật không phải của ngươi, tốt nhất đừng động vào, nếu không..."

Ta liếc nhìn thị nữ đứng sau lưng Lục Nguyên Tích.

Ta chưa kịp nói tiếp, Lục Nguyên Tích đã không phục nói: "Lục Nguyên Chiêu, sao ngươi lại kiêu ngạo như vậy? Nơi này mặc dù là phủ quận chúa, nhưng đồ vật trong phủ đều do phụ thân vất vả làm ra, lẽ ra phải có một phần của ta."

Ta cử động cổ tay, lạnh lùng nói: "Xem ra một cái tát đó vẫn không đủ để thức tỉnh ngươi."

Lục Nguyên Tích mở to hai mắt trừng mắt ta: "Ngươi cứ kiêu ngạo đi, chờ phụ thân mẫu thân trở về, ngươi đừng mong sống tốt."

Ta cười cười: "Đáng tiếc ngươi nhất định thất vọng, phụ thân mẫu thân ngươi không về được."

Bệ hạ tự mình thẩm tra án này.

Phụ thân và Triệu di nương bị phán án tử, ba ngày sau trảm.

Những người có liên quan vụ án khác cũng bị ban trảm.

Nhà mẹ đẻ Triệu di nương nhận được tin, phái người đến đón Lục Nguyên Tích trở về.

Bởi vì Lục gia ngoại trừ phụ thân ta đã không còn ai khác.

Vị đệ đệ kia của Lục Nguyên Tích, bây giờ mới chỉ mười một tuổi, còn có thể làm sao?

Ngày phụ thân ta và Triệu di nương bị trảm, ta đích thân đến pháp trường.

Phụ thân ta nhìn thấy ta, bắt đầu không để ý hình tượng, chửi ầm lên.

Nhưng nghênh đón hắn lại là rau héo trứng thối của dân chúng ném tới.

Mà nhi tử bảo bối của phụ thân ta, sau khi chuyện của bọn họ bị bại lộ, cũng bị trục xuất khỏi học viện.

Ta đặt mua một tòa biệt phủ ở cạnh Tề Vương Phủ, lại sai người dời vật cũ của mẫu thân ta và tài sản đến. Về phần đồ vật phụ thân ta và Triệu di nương dùng qua, thì toàn bộ lưu lại phủ quận chúa.

Ngày giỗ của mẫu thân, ta dùng một mồi lửa, đốt sạch phủ quận chúa.

Chỉ là nhớ tới sắc mặt của phụ thân và Triệu di nương, ta lại cảm thấy buồn nôn.

Tòa nhà bọn họ từng ở, không nên lưu lại trên đời.

Lần nữa nghe thấy tên Lục Nguyên Tích, đã là nửa năm sau.

Nghe nói lúc trước Triệu gia đón nàng về, cũng không phải là muốn che chở nàng mà là coi trọng tiền tài nàng mang đi từ phủ quận chúa phủ, và bản thân Lục Nguyên Tích.

Nhà mẹ đẻ của Triệu thị có một đứa cháu trai, hồi nhỏ gặp họa hoạn, biến thành một kẻ ngốc. Bây giờ đã qua hai mươi tuổi mà hôn sự vẫn chưa có tin tức gì.

Triệu gia vốn là muốn mua một hạ nhân từ người môi giới để "hầu hạ" hắn, nhưng trùng hợp lúc này Triệu thị xảy ra chuyện.

Vì vậy Triệu gia đánh chủ ý đánh lên người Lục Nguyên Tích. Thị nữ mua ở bên ngoài, và "danh môn quý nữ" được tỉ mỉ giáo dưỡng, Triệu gia đương nhiên chọn danh môn quý nữ.

Lục Nguyên Tích vừa tới Triệu gia, đã bị Triệu lão phu nhân cướp hết tất cả tiền tài.

Đến khi nàng ta ý thức được sự tình không ổn thì đã muộn.

Bởi vì Lục Nguyên Tích chưa cập kê, nên Triệu gia cho dù nóng vội thế nào, cũng chỉ có thể trước hết để cho nàng và thằng ngốc kia đính hôn.

Thị nữ bên người Lục Nguyên Tích đã sớm bị người Triệu gia thu mua, lén cầm vật tùy thân của nàng cho người Triệu gia.

Vì phòng ngừa Lục Nguyên Tích chạy trốn, người Triệu gia thậm chí còn giam lỏng nàng ta. Đợi đến khi nàng cập kê sẽ để nàng thành thân với thằng ngốc kia.

Khi Tề Vương phi nói cho ta tin này, từng nói với ta: "Nếu con không đành lòng, ta có thể phái người cứu nàng ta ra. "

"Hại chết nương con là Triệu thị, không có quan hệ gì với nàng, cho nên cho dù con sinh lòng thương hại với nàng, cũng sẽ không có ai trách con cả."

Ta lắc đầu, kiên định nói: "Mỗi người đều có mệnh."

Lục Nguyên Tích và cái chết của nương ta quả thực không có quan hệ, nhưng điều này cũng không có nghĩa rằng nàng hoàn toàn vô tội.

Những năm gần đây, chuyện xấu nàng ta làm ra cũng không ít.

Vì muốn đuổi Thúy Châu ra quận chúa phủ, nàng thậm chí cố ý rơi xuống nước, vu hãm Thúy Châu.

Nếu ta lúc đầu không kiên trì, Thúy Châu có thể sẽ giống như những người cũ của phủ quận chúa, sau khi rời khỏi quận chúa phủ, bị người âm thầm diệt khẩu.

Huống hồ Triệu thị đối xử với Lục Nguyên Tích vô cùng tốt.

Mẫu nữ hai người bọn họ cùng ăn cùng ở nhiều năm vậy, những sự tình phát sinh trong phủ đó, ta không tin Lục Nguyên Tích sẽ hoàn toàn không biết.

Nếu ta tuỳ tiện tha thứ ác nhân, vậy đối với người bị hại mà nói, ta và ác nhân có gì khác nhau?

Ta không giận chó đánh mèo lên bọn họ, không có nghĩa là ta có thể tha thứ.

Ta chỉ mong Lục Nguyên Tích và đệ đệ bảo bối của nàng ta có thể sống lâu trăm tuổi, mong quãng đời còn lại của bọn họ đều phải sống trong sự tra tấn và thống khổ.

- HOÀN TOÀN VĂN –


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Boss Là Nữ Phụ

Boss Là Nữ Phụ

Tác giả: Mặc Linh

Cập nhật: 14:08 06/04/2026
Trung Khuyển Nam Thần

Trung Khuyển Nam Thần

Tác giả: Tử Thanh Du

Cập nhật: 12:48 09/04/2026
Quét Sạch

Quét Sạch

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:29 14/04/2026
Có Hẹn Với Chàng Quỷ

Có Hẹn Với Chàng Quỷ

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:29 13/04/2026
Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc

Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:21 06/04/2026