Chương 3
Chương 3/7
Khi phụ thân ta đến, Lục Nguyên Tích vẫn đang tranh luận.
Mà Triệu di nương vốn dĩ thỉnh thoảng còn âm dương quái khí nói một câu, lúc này lại cúi đầu lau nước mắt, bộ dáng giống như chịu rất nhiều oan ức nhưng không nói ra.
Cha ta lập tức cau mày nhìn ta: "Nguyên Chiêu, tờ danh sách Triệu di nương đưa cho ngươi là do mẫu thân ngươi ngày xưa lưu lại, ta có thể làm chứng."
Ta nhàn nhạt liếc mắt nhìn ông ta: "Phụ thân vừa bước vào viện tử liền biết đã xảy ra chuyện gì ư? Chẳng lẽ trong viện của con, còn có tai mắt của phụ thân?"
Trong mắt Lục Nguyên Tích hiện lên vẻ vui mừng, nhẹ giọng nói: "Đại tỷ, ngươi hiểu lầm phụ thân rồi, là ta phái người đi nói cho phụ thân."
Nàng cố ý chắn trước mặt Triệu di nương: "Ngươi làm nhục nương ta như vậy, ta thân là nữ nhi, há có thể ngồi yên không tới?
"Nhưng đích thứ khác biệt, ta lại là muội muội, cũng không tiện nhiều lời, chỉ có thể phái người đi mời phụ thân đến chủ trì công đạo cho mẫu thân."
Phụ thân ta trừng mắt nhìn ta: "Đều là lỗi của ta, do ta ngày thường quá nuông chiều con đến mức tính khí ngang ngược vô pháp vô thiên như vậy."
Đôi mắt ông ta dừng lại trên người Triệu di nương và Lục Nguyên Tích một lát, rồi lại lập tức nhìn ta.
"Con luôn ỷ vào thân phận con vợ cả, tùy ý khi nhục Triệu di nương và Nguyên Tích, ta vốn cho rằng con lớn lên sẽ thay đổi nhưng hôm nay xem ra, tính tình này của con sợ là không đổi được."
Phụ thân ta phất tay áo, tiếp tục nói: "Đã vậy, ta sẽ lập Triệu di nương làm chính thê, sau này Nguyên Tích cũng sẽ là con vợ cả như con, miễn cho con luôn ỷ vào thân phận con vợ cả mà cảm thấy mình cao hơn người khác một bậc."
Nếu không phải nhìn thấu bộ mặt thật của ông ta, chắc giờ này ta sẽ thương tâm đến chết mất.
"Phụ thân, Triệu di nương cầm tờ danh sách giả để lừa con, người không những truy cứu trách nhiệm của nàng ta mà lại còn giội nước bẩn lên đầu ta?"
Ta mặc dù không thích mẹ con Lục Nguyên Tích, nhưng cũng chưa hề làm khó bọn họ.
Huống hồ những năm gần đây, Triệu di nương vẫn luôn chưởng quản việc nhà.
Làm sao ta có cơ hội bắt nạt bọn họ?
Ta biết phụ thân ta cố ý tìm lý do để lập Triệu di nương làm chính thê.
Nhưng ta không ngờ ông ta lại không biết xấu hổ như vậy, trực tiếp giội nước bẩn lên đầu ta.
Phụ thân trừng mắt nhìn ta: "Ngươi vẫn không biết hối cải? Vậy thì..."
Không chờ ông ta nói xong, ta đã vẫy tay với Thúy Châu.
Thúy Châu vội vàng đưa tờ danh sách của hồi môn đã được sao chép sẵn cho ta.
"Chẳng lẽ các người nghĩ, trong tay ta không có danh sách của hồi môn của mẫu thân ta?"
Nhưng ta vẫn đánh giá thấp độ mặt dày của phụ thân ta.
Ông chỉ là sửng sốt một lát rồi lạnh lùng nói: "Lục Nguyên Chiêu, ta không ngờ ngươi lại như vậy. Chỉ vì vu khống Triệu di nương, vậy mà không tiếc bịa ra một tờ danh sách của hồi môn giả."
Ta lập tức cười.
Ngay lúc này, Chu ma ma một mực yên lặng không lên tiếng từ trong nhà chậm rãi đi ra.
Bà ấy là người là Tề vương phi phái tới.
Hiển nhiên, cha ta cũng nhận ra Chu ma ma.
Ngay khi bà ấy xuất hiện trong viện của ta, sắc mặt của phụ thân ta thay đổi ngay lập tức.
"Nhiều năm không gặp, Lục đại nhân thật là uy phong." Chu ma ma dừng lại sau lưng ta.
Nàng lạnh lùng liếc mắt nhìn Triệu di nương bên cạnh: "Vương phi nhà chúng ta nghe nói của hồi môn mà quận chúa lưu lại mấy năm này đều bị một tiểu thiếp chưởng quản, cho nên cố ý phái lão nô mang danh sách của hồi môn đến cho đại cô nương, để nàng khỏi bị mấy người kiến thức nông cạn kia lừa gạt..."
Chu ma ma hơi dừng lại mới tiếp tục nói: "Thật không ngờ, việc Triệu thị làm lại được Lục đại nhân đồng ý."
Phụ thân ta đỏ mặt cãi lại: "Chu ma ma, đây là chuyện của Lục phủ ta, ngươi tuy là người của Tề Vương Phủ, nhưng cũng không thể......"
"Không thể làm sao?" Chu ma ma cắt ngang cha ta, "Lục đại nhân hình như quên mất, nơi này là phủ quận chúa, chứ không phải Lục phủ."
Phụ ta mặt tái mét: "Phủ quận chúa phủ thì sao? Tề Vương Phủ với tay cũng xa thật đấy."
Chu ma ma thẳng lưng: "Lục đại nhân bây giờ đã lên như diều gặp gió, nhưng sao của hồi môn của vong thê cũng muốn chiếm, không chịu trả cho nữ nhi của quận chúa?"
Phụ thân ta tức giận vô cùng.
Triệu di nương và Lục Nguyên Tích vội vàng thấp giọng trấn an.
Ta đúng lúc lên tiếng: "Phụ thân, con chỉ muốn lấy lại của hồi môn của mẫu thân mà thôi nhưng người lại che chở Triệu di nương như vậy, con thật sự không ngờ tới... "
Ta thở dài, lại nói: "Mẫu thân để lại đồ vật gì ai cũng biết rõ, nếu như con không thể lấy lại đồ vật của mẫu thân, vậy đành phải mặt dạn mày dày đi tìm quan phủ vậy.
"Người bên ngoài chắc hẳn rất hứng thú với loại chuyện này."
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Boss Là Nữ Phụ
Tác giả: Mặc Linh
Cập nhật: 14:08 06/04/2026
Trung Khuyển Nam Thần
Tác giả: Tử Thanh Du
Cập nhật: 12:48 09/04/2026
Quét Sạch
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:29 14/04/2026
Có Hẹn Với Chàng Quỷ
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 05:29 13/04/2026
Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:21 06/04/2026