Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 1

Chương 1/7

Đã ròng rã ba ngày trôi qua kể từ khi ta thấy phụ thân kiên nhẫn dạy bảo thứ muội Lục Nguyên Tích, lại vui cười đùa giỡn với Triệu di nương như một cặp vợ chồng bình thường.

Trước đó, ta vẫn cho rằng, người phụ thân yêu thương nhất là ta.

Mẫu thân ta xuất thân Tề Vương Phủ, là quận chúa do bệ hạ đích thân tấn phong.

Mà phụ thân ta trước khi thành thân với mẫu thân, vẫn chỉ là một thư sinh nghèo vào kinh đi thi.

Vì bị mất trộm nên không đủ tiền ở trọ, chỉ có thể ngủ ngoài đường.

Nhưng ông có một khuôn mặt đẹp.

Vì vậy cho dù ông có nghèo đến mấy vẫn khiến mẫu thân ta trúng tiếng sét ái tình, yêu từ cái nhìn đầu tiên.

Khi đó mẫu thân ta dẫn theo thị nữ đi đến, hỏi trong nhà ông đã có thê thiếp gì chưa.

Phụ thân ta nói không có.

Mẫu thân ta lại hỏi ông có hôn ước chưa.

Phụ thân ta cũng một mực trả lời không.

Sau khi mẫu thân hồi phủ, bà đã náo loạn mấy ngày.

Sau đó phụ thân từ một thư sinh nghèo ngay cả tiền ở trọ cũng không có, lắc mình biến hoá thành rể hiền Tề Vương Phủ.

Ít lâu sau, lại được bệ hạ phong làm Trạng Nguyên.

Mẫu thân khi sinh ta bị tổn thương thân thể, không thể sinh được nữa.

Mà phụ thân ta lại là con một trong nhà.

Vì vậy, khi ta mới chỉ hai tuổi, tổ mẫu lấy cái chết uy hiếp bắt mẫu thân ta đồng ý nạp thiếp cho phụ thân ta.

Triệu di nương đã được nạp vào phủ quận chúa như vậy.

Nhưng phụ thân ta vẫn luôn rất lãnh đạm Triệu di nương.

Đối với thứ muội Lục Nguyên Tích do Triệu di nương sinh ra càng là mười phần khắc nghiệt.

Mỗi lần nhìn thấy Lục Nguyên Tích, phụ thân ta đều lạnh lùng khiển trách nàng ta.

Năm ta năm tuổi, mẫu thân ta lâm trọng bệnh, ngay cả thái y trong cung cũng vô phương cứu chữa.

Sau khi mẫu thân qua đời, phụ thân lại càng nuông chiều ta vô tội vạ.

Chỉ cần là người phát sinh tranh chấp với ta, phụ thân sẽ vô điều kiện tin ta, nói người khác sai.

Nhưng tính tình ta tính tình mặc dù hơi thẳng thắn, nhưng cũng biết chừng mực, biết phân biệt đúng sai.

Cũng không biết tại sao, cái danh kiêu ngạo hống hách của ta lại nổi tiếng đến nỗi ở trong kinh thành hầu như ai cũng biết.

Tận mắt chứng kiến khung cảnh phụ thân ta và mẹ con Triệu di nương một nhà ba người hạnh phúc, ta chợt nhận ra người trong phủ quận chúa từng người từng người một đã bị thay thế hết.

Ta không khỏi quay sang nhìn Thúy Châu ở bên cạnh.

Nàng đã ở bên ta từ thời thơ ấu.

Chờ đã.

Ba tháng trước, ta và Lục Nguyên Tích phát sinh tranh chấp.

Thúy Châu lại không rõ lý do, đẩy Lục Nguyên Tích xuống hồ.

Nếu không phải ta không muốn rời xa Thúy Châu, khi đó nàng đã bị phụ thân ta bán ra ngoài.

Dù vậy, nàng vẫn phải chịu 30 gậy, dưỡng thương rất lâu mới có thể xuống khỏi giường.

Ta nắm chặt tay Thúy Châu, hỏi: "Thúy Châu, nói cho ta biết, ngươi có đẩy Lục Nguyên Tích hay không?"

Ta chợt nhớ rằng khi Thúy Châu bị đánh, nàng vẫn luôn miệng kêu mình bị oan.

Nàng nói nàng chưa bao giờ đẩy Lục Nguyên Tích.

Khi ấy ta chỉ coi là Thúy Châu sợ bị bán ra ngoài nên không dám thừa nhận.

Nhưng bây giờ nghĩ lại, việc này thật ra còn có nhiều điểm đáng ngờ.

Thúy Châu sửng sốt một lúc, sau đó lập tức lắc đầu, nói: "Tiểu thư, tiểu tỳ nguyện ý dùng mạng của mình thề, tiểu tỳ chưa từng đẩy Nhị tiểu thư."

Ta cảm thấy như rơi vào hầm băng.

Thúy Châu không đẩy Lục Nguyên Tích.

Điều này cũng có nghĩa là: Lục Nguyên Tích rơi xuống nước ba tháng trước, chỉ là đang đóng kịch mà thôi.

Mục đích của bọn họ là đuổi Thúy Châu ra khỏi phủ Quận Chúa.

Ta nhờ Thúy Châu âm thầm tìm hiểu, biết được ngoại tổ mẫu của ta, cũng chính là Tề Vương phi, ba ngày sau muốn đi dâng hương ở Tướng Quốc Tự.

Thế là ta chém bừa mẫu thân ta đêm về báo mộng, muốn đến Tướng Quốc Tự ăn chay niệm Phật mấy ngày để cầu phúc cho mẫu thân.

Phụ thân ta không chút nghi ngờ, thậm chí còn hỏi ta có đủ bạc tiêu hay không.

Ta vừa thở phào nhẹ nhõm, phụ thân ta lại nói: "Con là tiểu cô nương, rời nhà một mình cha không yên lòng, để Tôn ma ma đi cùng con nhé."

Tôn ma ma theo một ý nghĩa nào đó cũng có thể coi là một lão nhân trong phủ.

Nhưng là người của tổ mẫu.

Sau khi tổ mẫu qua đời, phụ thân ta giữ bà ấy ở lại phủ dưỡng lão.

Bây giờ phụ thân bảo bà ta đi theo ta, rõ ràng là muốn giám thị ta.

Ta giả bộ không biết, cố ý nói: "Tôn ma ma tuổi đã cao, nếu thực sự xảy ra chuyện bà ấy cũng chẳng giúp được gì, phụ thân nếu thật sự lo lắng con, chi bằng để hộ vệ trong phủ đi cùng con đi. "

"Mà Tướng Quốc Tự cách kinh chỉ có vài dặm, dưới chân thiên tử, chẳng lẽ lại có tặc nhân dám làm loạn ư?"

Có lẽ là do ta chưa bao giờ "làm nên bọt sóng" gì nên phụ thân cũng buông lỏng cảnh giác với ta.

Lần này đi Tướng Quốc Tự, ông ta cũng chỉ cử mấy tên hộ vệ đi cùng.

Vốn dĩ ta tưởng phải mất một phen trắc trở mới gặp được Tề Vương phi.

Ai ngờ chỉ vừa xuất hiện, Tề Vương phi đã nhận ra ta.

"Con và mẫu thân con hồi bé quả thật như đúc ra từ một khuôn vậy."

Ánh mắt Tề Vương phi dường như xuyên qua ta, nhìn tới một người khác.

Hai mắt ta bỗng đỏ hoe: "Thời điểm mẫu thân ra đi, con còn quá nhỏ, không nhớ rõ chân dung mẫu thân."

Tề Vương phi nhìn ta thật lâu, nói: "Ở Tề Vương Phủ có lưu chân dung của nương con, con nhớ nương con như vậy, sao không đến Tề Vương Phủ hỏi?"

Ta không nói một lời, trực tiếp quỳ xuống trước mặt Tề Vương phi.

"Nguyên Chiêu có mắt như mù, tin sai người, cho rằng ngoại tổ phụ cùng ngoại tổ mẫu còn hận mẫu thân ta, cho nên mẫu thân ta chết cũng không muốn lộ diện, ta......"

Ta còn chưa dứt lời đã bị Tề Vương phi cắt ngang.

Nàng khẽ thở dài một tiếng, nói: "Năm đó mẫu thân người qua đời, ta và Vương gia đều không có ở kinh thành, hơn nữa, phủ quận chúa cũng không phái người đến báo tang."

Ta lập tức sững người.

Trong trí nhớ của ta, phụ thân ta không chỉ một lần nói bóng gió rằng người ở Tề Vương Phụ đều ghét nương của ta.

Phụ thân ta nói, năm đó để gả cho ông ta, mẹ ta đã trở mặt với người của Tề Vương Phủ.

Vì vậy dù mẫu thân ta có chết, Tề Vương và Tề Vương phi cũng không tha thứ cho bà ấy...

Ta dùng sức dập đầu: "Ngoại tổ mẫu, Nguyên Chiêu có một chuyện muốn nhờ."


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Boss Là Nữ Phụ

Boss Là Nữ Phụ

Tác giả: Mặc Linh

Cập nhật: 14:08 06/04/2026
Trung Khuyển Nam Thần

Trung Khuyển Nam Thần

Tác giả: Tử Thanh Du

Cập nhật: 12:48 09/04/2026
Quét Sạch

Quét Sạch

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:29 14/04/2026
Có Hẹn Với Chàng Quỷ

Có Hẹn Với Chàng Quỷ

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:29 13/04/2026
Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc

Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:21 06/04/2026